Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1378 lượt.

t, nhìn Giang Tử Khâm vẻ không hài lòng, “Tôi đã thế này, em còn cười được.’ Nói xong nhấc luôn cốc trà trong tay cô, rít một hơi, lát sau, cốc đã trơ đáy, anh ta quẳng cốc đi, lau miệng, mãn nguyện nói: “Đỡ nhiều rồi.”
Giang Tử Khâm vừa bực vừa buồn cười: “Tay anh cũng có một cốc!”
Đạo Y Minh nói: “Cốc của em không ngọt”.
“...” Giang Tử Khâm sửng sốt, câu này đã từng nghe.
Chuyện cũ cũng không hẳn thú vị, nhưng vì nó liên quan đến người đó, cho nên ứ vấn vương trong đầu, trở nên vô cùng đặc biệt, vô cùng ý nghĩa. Một người đàn ông chính chắn có những cử chỉ như trẻ con, cho nên cô mới đòng ý đi với anh ta, hoàn toàn chỉ do cảm giác anh ta mang lại, quá gióng người cô giấu kín trong lòng.
Trên đường về, Đạo Y Minh nói với Giang Tử Khâm, cô có thể tiếp tục chơi đàn ở khách sạn của anh, đến khi nào cô không thể đàn được nữa, không muốn đàn nữa thì thôi.
Giang Tử Khâm ngạc nhiên: “Chẳng phải em chỉ làm thay người khác mấy hôm?”
“Làm thay, nhưng em chơi quá xuất sắc, tôi quyết định thuê em.” Đạo Y Minh cầm điếu thuốc, ra hiệu hỏi cô, Giang Tử Khâm lắc đầu, nói cứ tự nhiên, thậm chí cô còn lấy một điếu cho mình. Đạo Y Minh rất ngạc nhiên, vừa châm lửa cho cô vừa hỏi: “Cô bé cũng hút thuốc sao?”
“Cô bé à? Người lớn hăm hai tuổi rồi.” Cô rít một hơi, giữ khói trong ngực, rồi từ từ nhả ra.
“Em luôn khiến tôi ngạc nhiên”. Lần đầu tiên Đạo Y Minh có bạn hút thuốc trẻ như vậy, anh ta vừa đi vừa chăm chú vào khuôn mặt nhìn nghiêng của cô, không có chuyện gì để nói, lại nhắc chuyện vừa rồi, “Em không cảm ơn tôi thuê em à? Còn cô gái bị em thế chỗ, không muốn hỏi về cô ấy hay sao?”
Giang Tử Khâm nhả khói thuốc, nghiêng đầu nhìn anh, “Có cần thiết không?”
“Ờ thôi, coi như tôi chưa nói gì.”
“...”
Tối đó, hai người đi dạo nấy vòng trong khu đó, Giang Tử Khâm xem ra tâm trạng không được tốt, còn Đạo Y Minh hôm sau nữa phải đi công tác.
“Tôi muốn nhìn em nhiều hơn.”Anh ta không tiếc lời làm đẹp lòng cô.
Cô nhìn anh ta cười nhạt, “Nghe hay lắm!”
Đạo Y Minh nói nghiêm túc, “Em không tin tất cả đàn ông hay chỉ không tin một mình tôi?”
Giang Tử Khâm bật cười, “Anh muốn em tin anh gì cơ?” Một người đàn ông có vợ, đã bao lần ngoại tình, còn có tư cách gì muốn mình tin anh ta?
Đạo Y Minh buồn bã, “Tôi thất bại thật rồi. Tử Khâm, em rất đặc biệt, cho nên tôi đối với em cũng đặc biết, em có nhận ra không?”
“Đàn ông như anh, hoàn toàn không cần hỏi câu đó, lẽ ra anh nên tụ tin nói, em nhất định có thể nhận ra.”
“Cho nên tôi đối với em vô cùng đặc biệt.” Anh từng bước lấn tới, “Tôi đặc biết ưng em, đặc biệt...thích em.”
Giang Tử Khâm gật đầu, “Cảm ơn anh.”
Đêm khuya, gió lạnh thổi qua, buốt thấu xương, Đạo Y Minh cởi ái khoác, choàng lên vai cô. Anh vốn có thể nhân cơ hội ôm cô, nhưng anh không làm thế.
Anh cũng tin, anh đối với cô thật sự đặc biệt.
“Vì sao lúc nào em cũng không vui?”
Chiếc áo khoác ấm áp, ngăn cản mọi gió bụi, vẫn còn lưu mùi hơi của chủ nhân. Động vật luôn dựa vào mùi cơ thể để phân biệt đồng loại hay kẻ thù, bình thường có mùi của bình thường, phát dục có mùi của phát dục, nếu hai bên đồng ý là sẽ vờn nhau trao đổi mùi cho nhau. Cô biết cô cũng có mùi. Bỗng bàng hoàng, nếu gặp lại Kha Ngạn Tịch, anh còn có thể nhận ra mùi của cô không?
Cô nhìn Đạo Y Minh, giọng hơi châm biếm: “Anh có từng thử yêu một người? Yêu bằng cả trái tim, bất chấp tất cả?”
Đạo Y Minh hơi ngạc nhiên, “Sao lại hỏi thế? Một cô bé như cô chắc rất ngưỡng mộ tình yêu kiểu đó?”
“Bởi vì yêu một người mà không có được người đó, cho nên dùng mọi cách để đạt được mục đích, thậm chí đi với người đàn ông khác, cũng chỉ vì người kia, muốn khiêu khích anh ta ép anh ta lộ diện. Nhưng anh ta, người được yêu đó, lại không chút động lòng, thậm chí...quên hẳn cô ấy.’ Nói lung tung một thôi, đột nhiên sực tỉnh. Thấy Đạo Y Minh nghi hoặc nhìn mình, cô cười bẽn lẽn, “Em vừa nói gì nhỉ? Ha ha”
Đạo Y Minh buồn bã, “Người đó là em sao?”
Đương nhiên phủ nhận, “Đùa gì vậy, em không vớ vẩn đến thế.”
Anh chậm rãi nói, “Hãy cho tôi ở bên em.”
Sau Chung Dịch, Đạo Y Minh từ từ đi vào cuộc sống của Giang Tử Khâm. Có lẽ nhằm lúc mẹ Chung Dịch ốm, Đạo Y Minh mang súng nhảy lên ngựa, đuổi theo anh.
Nhưng khác Chung Dịch ở chỗ, theo đuôi của Đạo Y Minh gióng như trận chiến dai dẳng lặng lẽ, bằng vẻ điềm tĩnh, sức cuốn hút đặc hữu của người đàn ông tuổi này, không vội vàng mà từ từ chinh phục. Phần lớn thời gian ở bên nhau anh chủ tâm tạo ra không gian thoải mái, dễ chịu cho Giang Tử Khâm, dường như họ chỉ là hai người bạn thân thiện bình thường, nói chuyện, ăn cơm, kể những chuyện cười vô bổ.
Ngoài lần gặp đầu tiên, Đạo Y Minh dường như vô tình xoa đầu cô, những lần sau, anh luôn duy trì khoảng cách thích hợp, không có bất cứ động chạm than mật nào. Anh nhẫn nại chịu đựng, từng bước thâm nhập vững chắc. Giang Tử Khâm cũng tỏ ra là một khán giả biết điều, thỉnh thoảng cũng vỗ tay, cổ vũ vai chính nhân quân tử mà anh đang diễn.
Xung quanh Đạo Y Minh luôn có nhiều phụ nữ. Khi Gian