Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1376 lượt.
g Tử Khâm đợi trong văn phòng của anh, thỉnh thoảng lại có điện thoại nội bộ của thư kí, hỏi anh óc nghe điện thoại của tiểu thư nào đó không.
Anh luôn nhìn cô ngại ngùng mỉm cười, nói không nghe, sau đó gác máy.
Giang Tử Khâm cảm thấy quá vô vị, đứng tựa bàn làm việc của anh, giở xem những bức ảnh. Lát sau quay người, cười nhạt nói: “Em luôn quấy rầy anh.’
Đạo Y Minh đoạt lại bức ảnh trong tay cô, nhìn một lát, “Thật không? Vậy thì tôi thích được quấy rầy.” Anh thản nhiên nói, rồi chỉ bức ảnh, lại tiếp, “Đó là vơ tôi, chúng tôi còn có một con trai hai tuổi.”
Đạo Y Minh không hề giấu chuyện mình có vợ.
Giang Tử Khâm mỉm cười, “Vợ anh hình như rất trẻ.” Hơ nữa là một người phụ nữ rất có khí chất, cũng như Đạo Y Minh, con người cô ta tỏa ra nét thư thái, ung dung. Cô ta mỉm cười, tay bế con trai, dịu dàng nhìn ống kính. Có lẽ người cô ta nhìn chính là vị phu quân đang chụp ảnh hai mẹ con.
“Cũng chỉ vì nhìn rất trẻ, cô ấy hơn anh hai tuổi, lúc sinh con đã gần bốn mươi, Cô ấy từng chịu nhiều vất vả, nghĩ đến là anh lại đau lòng.’
Mặt Đạo Y Minh trở nên ưu tư. Giang Tử Khâm cảm thấy buồn cười, anh ta vừa khát khao sức thanh xuân tràn nhựa sống của người trước mặt, vừa buồn rầu nói về người vợ tao khang, mâu thuẫn quá! Phải chăng đây cũng là một thủ đoạn, người đàn ông thành đạt, thương vợ, luôn chiếm được tình cảm của người khác.
Giang Tử Khâm không nói nữa, cáo từ, bước ra, “Đến giờ rồi, êm phải đi làm việc đây.”
Nhưng cuối cùng cô vẫn không thể đi ra. Đạo Y Minh đã đứng lên đuổi theo, anh vừa sải bước vừa gọi cô, nhưng cô không ngoái lại. Hai người ganh đua, đến khi anh nhanh chân đuổi kịp, nắm vai cô, xoay lại để đối diện với mình.
“Tử Khâm.” Anh khẽ gọi, hơi thở phả vào sau tai cô, Cô gái như mang hơi cỏ xanh trong sương sớm đã ở trong vòng tay anh.
Giang Tử Khâm rất phản cảm kiểu ôm bất chợt thế này, nhưng anh ta xiết quá chặt. Cô đột nhiên ngửi thấy hơi đàn ông từ người anh ta, cảm giác an toàn quen thuộc bất chợt ập đến. Anh ta ôm chặt, như sợ cô biến mất.
Đạo Y Minh vẫn thì thầm gọi tên cô, đến khi Giang Tử Khâm nói: “Em phải đi rồi.”Anh mới bừng tỉnh, lý trí quay trở về, dường như ngạc nhiên hành động của mình, cánh tay rắn thép vội buông ra, thậm chí lùi mấy bước - nhưng không xin lỗi.
Giang Tử Khâm đã quay người, đi ra ngoài.
Giang Tử Khâm vẫn đàn khúc “Childhood memory”, trong đầu cô, sự kiện nho nhỏ vừa rồi thuộc về Đạo Y Minh nhanh chóng bị lật qua.
Kha Ngạn Tịch không hề gọi cho cô lần nào. Rõ ràng nhìn thấy cô, trong quán sủi cảo ồn ào kia, nhưng anh vẫn phớt lờ, vẫn ngồi bên cô nàng trông như con rối, lặng thinh để mặc cô khô héo một xó.
Có lúc, thâm chí cô đã nghĩ, phải làm thế nào mới khiến Kha Ngạn Tịch hồi tâm chuyển ý, hay là phải ốm nặng một trận? Cô sẽ nằm trên giường, thoi thóp trong những phút cuối cùng, chờ đợi sự đoái thương của anh, rồi giương tay phác một cử chỉ thật thê lương vĩnh biệt, để lại kí ức vĩnh viễn trong lòng anh?
Dẫu có một chút tình cảm, anh cũng sẽ đau khổ, áy náy, hối hận khôn nguôi. Huống hồ họ từng yêu nhau, cho dù sau khi chia tay bẽ bàng như vậy, cô vẫn tin, họ từng yêu nhau, anh yêu cô như yêu cuộc sống của mình.
Nhưng bây giờ, anh để mặc cô sa ngã, quanh quẩn bên hết người đàn ông này đế người đàn ông khác. Nhưng, như vậy cũng rất tốt, để xem ai không chịu nỏi, để xem ai cuối cùng là người chiến thắng.
Sau hôm đó, Đạo Y Minh bỗng mất tích.
Tất nhiên không phải là mất tích thật sự, chỉ là không tới đưa đón cô, chỉ là không dịu dàng đưa cô đi ăn. Trò chơi của đàn ông lão luyện trong tình trường là thế, muốn trói phải tạm thời buông.
Giang Tử Khâm không hề thấy lạ, cô vẫn chơi đần ở khách sạn Hàn Phủ. Đem tất cả số tiền kiếm được đi gửi ngân hàng. Lần đó, lúc cầm thẻ từ ngân hàng đi ra, cô bỗng nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong chiếc xe hơi đỗ bên đường.
Anh chủ ý đi theo cô ư? Kha Ngạn Tịch vẫn ngồi trong xe, ra hiệu gọi cô vào.
Giang Tử Khâm cũng không từ chối, nhưng vừa ngồi xuống ghế, đã thấy một xấp phong bì dày rơi trên đùi. Giật mình, vừa mở ra, đã nghe thấy tiếng “hừ” giận dữ của Kha Ngạn Tịch.
“Ba tám tuổi, đã kết hôn, có con!” Anh nghiêng đầu, sắc mặt nghiêm trọng, “Em tránh xa anh ta một chút.”
Hừ, cuối cùng anh cũng phải xuất hiện! Nhưng cô không sao vui lên được.
Trong phong bì là những bức ảnh của Đạo Y Minh. Anh ta hẹn hò với rất nhiều cô gái, đều thuộc loại mỹ nhân nhất hạng, chỉ khẽ bấm, má cô nào cũng non mọng phì nước. Nhưng khi ở bên con trai, anh ta lại là người cha hoàn mỹ, lưng cõng con, mắt tình tứ nhìn vợ.
Giang Tử Khâm ném trả tập ảnh vào người Kha Ngạn Tịch, lạnh lùng, “Em biết hết. Vậy thì sao?”
:Vậy thì sao?” Kha Ngạn Tịch cười khẩy, nổi giận thực sự. Anh hạ cửa kính, ném cả ảnh lẫn phong bì ra ngoài, “Em trở nên tùy tiện như vậy từ bao giờ?”
Giang Tử Khâm bỗng nổi đóa, mặt đỏ lựng, vặn lại; “Em tùy tiện thế nào?”
“Đầu tiên là quan hệ mập mờ với thầy giáo, sau đó là đàn ông có vợ. Giang Tử Khâm, em không còn nhỏ nữa, rốt cuộc có biết mình đang