Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341374
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1374 lượt.
ồi dừng hẳn, tiếng chân gấp gáp đã đến gần. Cô nhìn thấy anh qua khóm hoa Ericka, anh ngồi xuống bên cô, từ từ kéo cô dậy.
Kha Ngạn Tịch đổ mấy viên thuốc trong túi giấy ra tay, đưa đến sát miệng cô, nói: “Tiểu Man, ngoan nào, mau uống thuốc đi.”
Cô chỉ thấy tủi thân, cuộc sống bị đẩy mạnh, quay một vòng lớn thế, cuối cùng vẫn bị người đàn ông này giữ chặt, cô hoàn toàn không thể thoát khỏi cái bóng của anh. Cô vừa há miệng nước mắt đã ứa ra, rơi trên tay anh, nhưng anh cố tình không thấy. Anh bê cốc nước, dỗ cô uống mấy ngụm.
Cô vẫn nức nở, nép vào lòng anh, hai tay ôm chặt cổ anh. Cô liên tục nói xin lỗi, liên tục ăn năn, cuối cùng mếu máo, , vô cùng tội nghiệp nói: “Em không muốn sang Nauy, anh đừng đưa em đi, được không?”
Cô nhìn anh, anh gật đầu, coi như đồng ý, cô thở phào như trút được gánh nặng, mặt chúi vào tay anh, dần dần có hơi ấm, rồi cô xoay người, vùi hẳn đầu vào lòng anh.
“Ngạn Tịch, em vừa nằm mơ. Em tưởng anh bán em, em không bao giờ nhìn thấy anh nữa.” Áp má vào vồng ngực rắn chắc của anh, rất đỗi yên lòng, rất đỗi bình an, “Em còn nghe thấy anh gọi em, nói với em...”
Anh hơi ngẩn ra, vội cúi nhìn cô, hỏi nói gì. Cô lại cười khúc khích, dụi mặt vào ngực anh, nhất định không chịu nói.
“Nói sẽ bị đua sang Nauy.” Cô đột nhiên ngẩng đầu, làm động tác khóa miệng.
Sắc mặt Kha Ngạn Tịch không hiểu sao trở nên trắng bệch.
Một giờ đêm, Giang Tử Khâm mới ra về. Vừa đứng lên, đã thấy đầu nặng trịch, chân nhẹ bẫng, chống tay vào nắp đàn đứng mọt lát mới bước được. Đi vài bước, đã thấy Đạo Y Minh đứng một bên vẫy tay, xung quanh anh ta có mấy người com lê, giày da bóng mượt, đưa thuốc lá mời, nhưng bị anh từ chối.
“Cảm ơn, tối nay không muốn hút.’ Anh trả lời, thầm nghĩ đến cô thiếu nữ bên cạnh.
Giang Tử Khâm bất giác ngẩng đầu nhìn anh ta. Cô vẫn nhớ, Kha Ngạn Tịch cũng không thường xuyên hút thuốc, nhất là lúc có mặt cô, cũng có vài lần hút nhưng chỉ vì quá buồn.
Vừa phân tâm, Đạo Y Minh đã vỗ vai, làm cô sực tỉnh, anh nói với mấy người đàn ông xung quanh “Tôi đi trước, tạm biệt.”
Anh ta thản nhiên khoác vai cô. Người cô chợt cứng, thấy ánh mắt cầu cứu của anh ta, mới ngoan ngoãn phục tùng.
Khi hai người đã ngồi trong xe, Đạo Y Minh mới giải thích, “Vừa rồi rất xin lỗi cô, nếu không, chẳng biết phải tiếp họ bao lâu.”
Giang Tử Khâm cúi đầu, “Không sao.”
“Thực ra, suy cho cùng cũng là vì cô, nếu không vội đưa cô về trường, tôi cũng không bận tâm quá về vấn đề kia.”
Cô ngước nhìn anh, băn khoăn, “Nói vậy là tôi đã làm phiền anh?”
Anh ta lại cười hồ hởi, “Theo cô thì sao?” Sau đó đưa chai nước cho cô, “Sắc mặt cô không tốt, uống chút nước đi.”
Một người đàn ông như vậy không thể ghét được, chỉ có điều, lần đầu gặp đã ân cần, dịu dàng như thế, nhất định không chỉ mình cô có ấn tượng tốt đối với anh ta. Giang Tử Khâm mỉm cười, đón chai nước.
Xe đang đi, Đạo Y Minh đột nhiên giảm tốc, để nghị đưa cô đi ăn đêm. Do đã muộn, vốn định từ chối, nhưng anh nhắc lại lần nữa nên cũng gật đầu.
“Đến phố ẩm thục nổi tiếng của Hàn Phủ chúng ta được không?” Khóe miệng hơi nhếch, ẩn nụ cười, anh ta nheo mắt nhìn cô, có một chút uể oải, “Không chê tôi keo kiệt chứ?”
Giang Tử Khâm nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi mệt mỏi nói, “Không đâu.” Đột nhiên lòng hơi run, chăm chú nhìn cửa kính, bắt gặp Đạo Y Minh đang chăm chú nhìn mình. Ngoảnh lại, đã thấy anh chăm chú quan sát đường phố trước mặt.
Đây cũng là một thủ đoạn sao? Cô cười nhạt.
Dù đã gần một giờ đêm, con phố ẩm thực vẫn có người qua lại. Nam nữ từ khách sạn đối diện tốp năm, tố ba đi đến. Đối với lớp trẻ đô thị quen cuộc sống ban đêm, cuộc vui thực sự vừa mới bắt đầu.
Đạo Y Minh dừng xe ở bãi đỗ cạnh khách sạn, trước đó đã dặn Giang Tử Khâm đứng chờ anh, loáng cái đã thấy anh chạy lại, hai tay chống gối, khom người thở hổn hển trước mặt cô.
Giang Tử Khâm ngạc nhiên, “Anh chạy như vậy làm gì?”
“Sợ cô bị UFO bắt.” Anh cười.
“Tôi cũng nghĩ vậy.” Nhưng họ chê tôi vô tích sự. Vì sự ổn định của tinh cầu, nhất quyết không chịu bắt tôi đi.” Cô nói vẻ nghiêm túc, “Anh xem, tôi chỉ có thể đứng đợi trong cái vòng tròn anh vạch ra.”
Anh ta lão luyện như thế, tự nhiên đến mức không ai có thể nghi ngờ.
“Ăn món gì?” Đang đi Đạo Y Minh bỗng hỏi nhỏ, “Sủi cảo nhé, tôi biết quán ở cuối phố có sủi cảo cực ngon.”
Giang Tử Khâm bất chọt nhớ đến lần họ đến đây, cô đi trước, anh đi sau. Xung quanh yên ắng.
Đạo Y Minh nhắc lại lần nữa, mới kéo tâm trí Giang Tử Khâm trở về. Cô vội vàng nói, cũng được. Anh mím môi, mãi không lên tiếng. Cho đến khi vào quán sủi cảo, hai người ngồi xuống chiếc ghế dài, lúc rót trà, anh mới liếc sang cô.
“Cô gái, không nên ưu tư như vậy. Mặc dù nó khiến cô trở nên đặc biệt, nhưng tôi hy vọng cô có thể vui lên.”
Thái độ anh ta hoàn toàn nghiêm túc. Lúc đó, Giang Tử Khâm nuốt xuôi ngụm trà đắng chát. Bảo cô đặc biệt ư? Nói thế là có ý gì, anh ta có tư cách gì hy vọng cô vui lên?
Người đàn ông muốn thẳng thắn tiếp cận một cô gái, liền cho rằng đã hiểu thấu