Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341344

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1344 lượt.

ời.
“Tiểu Man, thôi nhé, anh cần gặp một người bạn.” Bên kia lập tức im bặt, tưởng tín hiệu có vấn đề, anh nhắc lại lần nữa, lát sau mới nghe thấy cô “ờ” một tiếng nặng như chì. Cô bé lại dỗi đây. Anh thản nhiên, nói: “Tối anh gọi lại.” Sau đó ngắt máy.
Kha Ngạn Tịch đứng dậy, kéo ghế cho Chân Manni. Hai người ngồi đối diện. Chân Manni có vẻ bất an, sau khi gọi một cốc cafe lạnh, mới dám nhìn thẳng Kha Ngạn Tịch.
“đã lâu không gặp, Manni.” Anh lên tiếng trước, “Rất may, tình cờ gặp em ở đây.”
Chân Manni khẽ nhún vai, do cố cười, nên trông hơi dữ, khuôn mặt trang điểm kĩ, đã xuất hiện nếp nhăn. Cô không còn là cô gái trẻ hoạt náo của mấy năm trước nữa.
“Đây được coi là quê hương của em, bố em là người ở đây.” Một tay chống cằm, Chân Manni cố thể hiện tư thế quyến rũ, “Anh chưa từng thật sự quan tâm tới em, Max.”
Kha Ngạn Tịch không trả lời ngay. Họ chia tay nhau được một năm thì cô kết hôn với một doanh nhân. Tiếc là gặp phải người xấu, chồng ngoại tình, cô bị bỏ rơi. Không tiền bạc, sống vất vưởng, cô lăn lóc với những người đàn ông khác nhau.
Kha Ngạn Tịch biết tất cả điều đó qua Giang Tử Khâm. Cô luôn coi Chân Manni là kẻ thù giả tưởng số một của mình, phấn khích chia sẻ mọi tin xấu liên quan tới cô ta. Mỉa mai là, khi nghe những tin này, Kha Ngạn Tịch hầu như không có phản ứng rõ rệt, dửng dưng như nghe một thông tin bình thường. KHhi cô nhắc lại mấy lần, anh lạnh lùng hỏi: “Tại sao lại nói với anh, liên quan đến anh sao?” Câu hỏi này làm cô đặc biệt vui.
Kha Ngạn Tịch không nghĩ đến khả năng nếu năm đó anh cưới Chân Manni, cũng không muốn làm vị cứu tinh cô lần nữa, đối diện với cô gái ỡm ờ, lả lơi, anh chỉ muốn thở dài.
Kha Ngạn Tịch vẫy tay gọi người phục vụ, lịch thiệp hỏi cô: “Muốn ăn chút gì không?” Chân Manni gọi qua loa một món, rồi đi thẳng vào vấn đề, “Max, có ai nói với anh, nụ cười cười anh bây giờ vô cùng giả tạo không, từ bao giờ anh đã thay đổi, trở nên tầm thường như vậy? Em vẫn thích con người của anh ngày trước, tự do tự tại, không ràng buộc, tiền không nhiều, nhưng thân thiện gần gũi.”
“Còn em vẫn thế, nhanh mồm nhanh miệng, như đứa trẻ không thể lớn lên được.” Anh lạnh nhạt nói.
Chân Manni thoạt đầu vui thích, sau vài giây mới bình thường trở lại. Con người Kha Ngạn Tịch vốn ít khi hài hước, nói gì đến nịnh nọt phụ nữ, nghĩ đến mấy câu vừa rồi, cô càng thấy chói tai. Cô thở dài, giọng giễu cợt: “Nói đến trẻ con, cô Giang Tử Khâm của anh đã lớn chưa? Cô ta còn trẻ con hơn em, đúng không?”
Kha Ngạn Tịch cười nhạt , không đáp.
“Anh luôn như vậy, luôn xa cách, hình như muốn đề phòng tất cả mọi người trên thế gian, chỉ có cô bé kia là ngoại lệ. em từng rất ghen tỵ, ngay nụ cười, anh cũng phân chia đẳng cấp, phần tốt đẹp nhất anh chỉ dành cho cô ta. Công việc kia – “Chân Manni chỉ túi áo anh, bên trong có tờ giấy ăn vừa gập, “đã trở thành thói quen của anh rồi a?”
Mặt Kha Ngạn Tịch tỏ vẻ khó chịu, “Em không định nói gì về chính mình sao?”
Chân Manni cười nhạt.
Sau bữa ăn, Kha Ngạn Tịch đưa Chân Manni về căn hộ nhỏ của cô. Đó là một khu chung cư tồi tàn trong thành phố, các dãy nhà sát nhau, chiếc ô tô sáng trọng của anh không vào được. Anh xuống xe, cùng cô rẽ vào một ngõ nhỏ. Hai bên là từng gạch, mùi hôi thối xộc lên mũi. Một cảnh tượng tương tự lại hiện về trong kí ức. Sau khi Giang Tử Khâm đã quay về nhà, anh đã đến thăm gia đình cậu bé đó, nhà họ cũng ở trong một con ngõ hẹp, không khí ô nhiễm như thế này. Hồi đó, anh không hiểu, làm thế nào Giang Tử Khâm có thể qua đêm ở một nơi như thế.
Chân Manni húng hắng ho, cô tự giễu mình, “Không ngờ chứ gì, em lại rơi vào địa ngục thế này. Max, hồi đó anh không lấy em là sáng suốt đấy.”
Nhưng chuyện này liên can gì tới anh? Kha Ngạn Tịch nói: “Em vui là được.”
Chân Manni xúc động: “Không gì làm em vui bằng được ở bên anh.”
Kha Ngạn Tịch vẫn thản nhiên, “Thật à?”
Hai người đã đến trước dãy nhà cô, nhưng Chân Manni chưa có ý định lên tầng. Cô nhìn Kha Ngạn Tịch, mắt hơi nhòa, “Không lên với em sao? Hoặc có thể đưa em đến chỗ anh.”
Lời mời trần trụi được nói ra quá bình thản. Không biết có đã nói như thế với bao nhiêu người đàn ông. Giang Tử Khâm của anh chắc chắn sẽ không bao giờ như thế.
Anh nói: “Manni, anh đã sống với Giang Tử Khâm rồi.”
Chân Manni giật mình, rồi lại nghĩ, có gì lạ đâu, họ thân thiết như thế, tất sẽ có ngày đó. “Chúc mừng hai người, cuối cùng cô ấy cũng được toại nguyện. Nhưng, thế thì sao, anh vẫn có quyền đi tìm kiếm niềm vui khác. Vả lại...em sẽ không nói với cô ấy, anh yên tâm, việc này không ảnh hưởng gì đến quan hệ của hai người.”
“Nhưng anh không muốn phản bội cô ấy.” Giọng anh kiên quyết, “Anh về đây, em ngủ sớm đi.”
Nói xong anh đi thẳng không ngoái lại lần nào. Chân Manni tức điên người, gã đàn ông này hoàn toàn không để mắt tới cô! Song cô hận nhất vẫn là con bé số hên kia, nếu không tại Giang Tử Khâm, cô có thê thảm thế này không? Có phải sống trong căn hộ tồi tàn thế này không? Không, nhất định không, cô sẽ trở thành Kha phu nhân, an nhà


Polaroid