Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1314 lượt.

mới của họ là đuổi đàn ông đi.
Điều này, gần như mọi phụ nữ trên thế gian đều làm được, trừ Đổng Du.
Vì vậy, Đổng Du đành phải vào nhà sách Tân Hoa, đưa tay vớ lấy một cuốn “Tuyển tập các món ăn Tứ Xuyên”, nghĩ đi nghĩ lại, tính toán cũng đã tính toán rồi, ấy vậy mà vẫn chẳng biết làm thế nào.
Đúng lúc ấy thì trời đổ mưa, hiệu sách càng lúc càng đông. Đổng Du ngoảnh đầu lại, tình cờ nhìn thấy một khuôn mặt mà cô gần như đã quên mất.
Là Tả Gia Thanh.
***
Tả Gia Thanh đã chiếm một vị trí tương đối quan trọng trong cuộc đời 28 năm trời của Đổng Du.
Anh ta là người đầu tiên dạy cho Đổng Du biết một chân lí, khiến cho cô hiểu rõ nếu không phải là gái trinh thì không đáng đồng tiền, là đáng bị ruồng bỏ hay vứt bỏ. Về sau tất cả những đau khổ mà Đổng Du phải chịu đựng nói theo cách của cô thì đều là nhờ ơn của Tả Gia Thanh.
Tả Gia Thanh thì có gì mà ghê gớm? Xuất thân trong gia đình nông dân, tốt nghiệp một trường đại học bình thường, quan hệ xã giao và khả năng kiếm tiền cũng bình thường. Nếu như Đổng Du không cãi nhau với Bác Đạt Vĩ, sau lần gặp gỡ tình cờ này với Tả Gia Thanh, cô có thể kiêu hãnh mà dẫn người chồng mới cưới của mình đến để cho cái gã đàn ông đã ruồng bỏ cô lúc ấy phải biết mặt.
Thế nhưng hiện giờ, cô chỉ có thể tìm cách né tránh.
Nhưng thật là bất hạnh, cô đã bị Tả Gia Thanh phát hiện. Tả Gia Thanh lớn tiếng gọi tên cô.
Tả Gia Thanh có hơi béo lên, nguyên nhân béo lên là anh ta đã lấy vợ, hơn nữa vợ anh ta lại là một người rất giàu có.
Tả Gia Thanh vô cùng kinh ngạc khi phát hiện ra Đổng Du. Anh ta rất nhiệt tình mời Đổng Du đi ăn tối.
Đổng Du trong người chỉ có 100 tệ, đây là tiền thức ăn cả tuần. Cũng may ngày cô cãi nhau với Bác Đạt Vĩ là thứ hai, vừa mới lấy được tiền thức ăn chứ nếu là vào chủ nhật thì trên người cô chẳng một xu dính túi.
Đổng Du nhanh chóng nhận lời, giờ cô đang rất đói.
Địa điểm mà Tả Gia Thanh mời cô đến ăn hôm nay là một nhà hàng sushi Nhật Bản, mỗi người trả 70 tệ là có thể tha hồ ăn những miếng sushi tươi ngon.
Tả Gia Thanh hình như đang sống rất sung túc, bởi vì anh ta chỉ ăn rau mà không ăn thịt. Còn nhớ trước đây anh ta chỉ thích ăn thịt, thế mà giờ anh ta nói anh ta bị mỡ máu cao, bởi vì ngày nào cũng phải tiệc tùng.
Tả Gia Thanh đột nhiên trở thành một gã đàn ông trung niên, anh ta chỉ mới 30 tuổi thôi mà. Nhưng điều khiến cho người ta cảm thấy đáng giận là anh ta lại là người đầu tiên thốt lên:
- Mới có mấy năm mà nhìn em già đi nhiều!
Đổng Du đã già sao? Cô thật sự không nghĩ như vậy.
Cũng may cô không phải là Giang Yến Ni, không vì câu nói này mà nhảy dựng lên. Cô chỉ vùi đầu vào ăn, thế nhưng những miếng thịt sống này thật là khó nuốt.






Cho Dù Có Là Sư Tử Thì Cô Cũng Bị Cáo Lừa Gạt (2)
Đúng lúc ấy, Tả Gia Thanh nói:
- Anh có thể nhận thấy là em sống không được tốt cho lắm!
Đổng Du chợt khựng lại, cô nhìn thân hình của mình, trên người cô đang mặc chiếc áo khoác mỏng mà cô mới mua lúc kết hôn, kiểu dáng và đường may cũng không tồi, tóc cũng là mới làm lúc cưới. Cô lẩm bẩm nhẩm tính, cũng chỉ mới có hai, ba tháng thôi mà.
Làm sao Tả Gia Thanh có thể nhìn ra là cô sống không tốt chứ? Anh ta thật là ngông cuồng!
Tả Gia Thanh mới thực sự là một kẻ đê tiện, tiểu nhân!
Hôm nay nếu chẳng phải là Đổng Du một mực từ chối thì Tả Gia Thanh đã chẳng bỏ ý định tiễn cô về tận nhà. Sự nhượng bộ duy nhất mà cô dành cho anh ta là để lại số điện thoại của mình cho Tả Gia Thanh, sau đó đứng lặng người nhìn chiếc xe hơi màu bạc của anh ta lướt đi trong màn đêm.
Cô bước lên một chiếc xe buýt, cố ý ngồi lên xe đi ngược chiều về nhà. Đến trạm cuối cùng rồi mà cô vẫn chưa nghĩ ra phải làm thế nào, thế nên cô đành phải ngồi yên trên chiếc xe ấy về nhà.
Bác Đạt Vĩ đang ngồi trong phòng khách, ti vi bật rất to, nhìn thấy Đổng Du bước vào, đôi mắt anh ta khẽ đảo qua nhìn cô.
Thực ra Bác Đạt Vĩ định nói rằng: một người phụ nữ dám bỏ nhà ra đi thì ít nhất cô ta cũng phải có từ ba người bạn thân trở lên ở trong thành phố này.
Thế nhưng Bác Đạt Vĩ là một kẻ kiêu ngạo, anh ta không muốn phải mở miệng trước, bởi vì Đổng Du là người sai trước.
Đổng Du có thể làm gì đây? Là đàn bà, cô cũng đâu có muốn bắt chuyện với Bác Đạt Vĩ trước, thế nên hai người cứ giữ nguyên cái thế giằng co ấy. Đổng Du cởi áo khoác ngoài, đi vào nhà vệ sinh tắm rửa, đánh răng rồi nhân tiện thu dọn đống tạp chí trên nắp bồn cầu và đống tóc rụng trên nắp ống nước.
Đột nhiên bị trượt chân, va vào một cái giá gỗ, cũng may là tay bám được vào bồn cầu nên không bị ngã. Bao nhiêu nỗi ấm ức bỗng chốc ập đến, cô thản nhiên mượn cớ này bật khóc, ngồi bệt xuống nền nhà.
Bác Đạt Vĩ nghe thấy có tiếng động lớn liền chạy đến, nhìn thấy Đổng Du đang khóc lóc thảm thiết, quần áo còn chưa mặc xong, nửa thân trên chỉ mặc mỗi cái áo ngực.
Một người đàn bà chỉ mặc một chiếc áo ngực đang khóc lóc thảm thiết, cho dù cô ta có phạm phải sai lầm lớn thế nào đi nữa t