Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341319
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1319 lượt.
hì cũng nên được tha thứ.
Thế nên Bác Đạt Vĩ liền tha thứ cho Đổng Du. Anh ta lại gần bế Đổng Du lên, cô hơi vùng vẫy, cũng may là Bác Đạt Vĩ không quá ngốc nghếch, anh ta hiểu rõ hàm ý của sự vùng vẫy ấy, nên chẳng hề bận tâm đến.
Bác Đạt Vĩ bế Đổng Du vào phòng ngủ, miệng lẩm bẩm:
- Em càng ngày càng khiến người khác phải đau đầu!
Thân hình nóng ấm của Bác Đạt Vĩ đã xóa sạch những suy nghĩ vớ vẩn trong đầu Đổng Du. Thế nên tất cả mọi chuyện cô đều đã nghĩ thông suốt, hai cái tin nhắn chết tiệt ấy chắc chắn là của một mụ già mặt dày đang độ hồi xuân nào đó gửi đến.
Chỉ cần không có lần sau nữa là được.
***
Việc đầu tư mở rộng cửa hàng lẩu của Thẩm Anh Nam đã hoàn tất và thuận lợi khai trương. Họ tuyển thêm ba người phục vụ nữa, đều là nữ, khuôn mặt sáng sủa, chân tay nhanh nhẹn, lương tháng là 800 tệ, ngoài ra có thêm tiền thưởng. Tưởng Đại Bình không hài lòng lắm, anh ta nói:
- Bọn nhân viên anh thuê trước chỉ có 600 tệ!
- Thế nên anh mới không nói được chúng nó, ngày nào cũng phải gào ầm lên!
Rõ ràng Thẩm Anh Nam đã chiếm vị trí chủ chốt trong cửa hàng ăn này. Phong cách bài trí cũng theo ý của cô, phương châm kinh doanh cũng theo ý cô, đãi ngộ nhân viên cũng là do cô quyết định.
Cô tưởng rằng Tưởng Đại Bình sẽ không vui, thế nhưng cũng may là Tưởng Đại Bình chỉ nói vài câu về vấn đề tiền lương của nhân viên, ngoài ra tất cả những việc khác đều do Thẩm Anh Nam quyết định.
Thẩm Anh Nam có chút bất an khi đi làm, bởi vì Trịnh Tuyết Thành đột nhiên như kẻ ở thời kì “mãn dục”, lúc nào cũng thích xỉa xói cô.
Tất cả những chuyện này chẳng qua là vì anh ta không dám chọc vào Giang Yến Ni. Hai người họ hình như chấm dứt rồi, mỗi lần đi ngang mặt nhau mà chẳng nói lấy một câu, cũng chẳng buồn nhìn nhau lấy nửa cái.
Chiếc thuyền tình yêu của Giang Yến Ni đã bị đắm khiến cho Thẩm Anh Nam vô cùng tiếc nuối. Dù sao cô cũng hi vọng Giang Yến Ni có được một kết cục tốt đẹp.
Thẩm Anh Nam rất ngại mỗi khi phải đem những chuyện của Tưởng Đại Bình ra nhờ Giang Yến Ni tư vấn hộ, điều này chẳng khác gì việc chê bai bộ quần áo của mình chưa đủ độ đẹp đẽ trước mắt một thằng ăn mày.
Thế nhưng trên thực tế, Thẩm Anh Nam rất cần được tâm sự.
Tưởng Đại Bình càng lúc càng không phù hợp với khẩu vị của cô, thật sự không chỉ là về vấn đề giao lưu.
Thực chất Tưởng Đại Bình là một gã đàn ông rất dịu dàng, thế nhưng không hiểu sao mỗi lần nhìn thấy anh ta với cái bộ dạng ngờ nghệch đứng chờ mình ở bên dưới công ty, cô lại cảm thấy rất khó chịu? Đặc biệt là có một lần, nhìn thấy chồng của chị béo chờ chị ấy ở dưới công ty. Chồng chị béo làm trong ngành bán bảo hiểm, không phải là một nhân viên tầm thường, ngày ngày phải “rã bọt mép” thuyết phục người ta mua bảo hiểm mà đã leo lên chức vụ gì gì đó, nói tóm lại là rất giỏi giang. Xét cho đến cùng, chồng chị béo trước đây chỉ là một nhân viên bị sa thải của xưởng sửa chữa xe, nói về thứ bậc thì so với Tưởng Đại Bình, chẳng qua cũng chỉ là kẻ tám lạng, người nửa cân.
Thế nhưng xét về tính cách và phong thái thì chồng của chị béo rõ ràng là vinh quang hơn, có khí thế hơn và giống đàn ông hơn.
Lúc ấy Thẩm Anh Nam đã có một cảm giác thất bại ghê gớm. Cô nhìn chị béo, người lớn hơn mình hẳn 10 tuổi, nặng hơn mình hẳn 10 kilôgam, thế nhưng người đàn ông của người ta lại gấp mấy lần người đàn ông của mình; cuộc đời người ta sung sướng và vinh quang gấp mấy lần mình.
Những ấm ức này Thẩm Anh Nam không thể nói ra miệng, biết nói với ai đây? Nói thế nào thì chẳng phải người đàn ông ấy là do chính cô chọn hay sao?
Cái suy nghĩ xin nghỉ việc cô đã nói với Tưởng Đại Bình rồi, anh ta đương nhiên gật đầu ủng hộ ngay. Tưởng Đại Bình e dè nói:
- Nghỉ việc xong em chuyển luôn đến nhà anh ở đi, chúng ta cùng nhau đi làm!
Đây đúng là một chủ ý hay. Đồ đạc của Thẩm Anh Nam cũng không nhiều lắm, quần áo với các đồ dùng hằng ngày chỉ đựng đầy một va li. Bởi vì cô đi thuê nhà, với lại tính cách cũng chẳng tiểu thư giống Giang Yến Ni nên cô chẳng bao giờ mua những thứ không cần thiết.
Đương nhiên cô cũng chẳng nuôi con vật gì cả, ví dụ như con mèo mà lúc đầu mới qua lại với Tưởng Đại Bình cô đã bịa ra.
Về sau chuyện con mèo ấy cũng biến mất khỏi cửa miệng của Thẩm Anh Nam, Tưởng Đại Bình cũng đã từng đến căn hộ nơi cô thuê, nhưng anh ta cũng biết điều không nhắc đến chuyện đó.
Nhưng nhắc đến chuyện ở chung, đây là một vấn đề hết sức nghiêm trọng, thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả chuyện nghỉ việc. Kinh nghiệm 29 năm sống của Thẩm Anh Nam nhắc nhở bản thân cô phải thận trọng.
Chủ nhà đến đòi tiền thuê nhà theo quý, bà ta nói:
- Thật ngại quá, hiện giờ giá cả cái gì cũng tăng, vì vậy tiền nhà cũng phải tăng lên một chút!
Bà chủ nhà yêu cầu tăng tiền nhà, mỗi tháng tiền thuê nhà từ 1.000 tệ tăng lên 1.200 tệ. Thẩm Anh Nam ngoảnh đầu nhìn lại những bức tường đã tróc vôi nham nhở, cái trần nhà ngấm nước mỗi khi trời đổ mưa, đột nhiên cảm thấy như thể vừa gặp cướp.
***
Thẩm Anh Nam chuyển đến nhà của Tưởng Đại Bình. Cái nhà này