Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1352 lượt.
rong bữa ăn này, Đổng Du vùi đầu vào ăn mất 40 phút.
Tả Gia Thanh đưa Đổng Du về đến dưới cổng công ty. Đổng Du đang định mở cửa xe thì đột nhiên Tả Gia Thanh móc ra một cái phong bì, chìa ra trước mặt cô.
- Đây là 10 nghìn tệ.
Đổng Du vội vàng đẩy lại, nói:
- Anh đang làm cái gì thế hả?
Tả Gia Thanh nói:
- Lô hóa chất ấy bán được giá. Ông chủ của em là người làm việc cẩn thận, cũng may là nhờ em dắt mối. Vì vậy số tiền này em xứng đáng được nhận!
Tả Gia Thanh nói thêm:
- Em cầm lấy đi mua hai bộ quần áo. Lần trước thấy em mặc bộ này, lần này vẫn là bộ này, sao em chẳng chịu chải chuốt cho mình thế hả?
Cái gã Tả Gia Thanh này thật là đáng ghét, cho dù anh ta có đóng vai thần tài thì cái bộ mặt của anh ta vẫn khiến cho người ta phát ghét. Đổng Du do dự một lát rồi đẩy cửa xe ra, thầm nghĩ liệu mình có thể nhận tiền của anh ta không? Đương nhiên là không rồi, dù sao cô vẫn còn chút sĩ diện này.
Thế nhưng Tả Gia Thanh đã giữ tay cô lại, chẳng nói nửa lời, nhét tiền vào trong túi xách của cô. Đổng Du vội vàng lấy ra nhưng Tả Gia Thanh đã bịt chặt tay lại, không cho Đổng Du lấy tiền ra.
Không thể tiếp tục từ chối nữa rồi. Còn từ chối nữa là lại động chạm thân mật quá mức cho phép.
Đổng Du liền xuống xe. Tả Gia Thanh mỉm cười nhìn cô rồi phóng đi mất.
10 nghìn tệ để trong túi, chẳng mấy chốc Đổng Du đã có thể cảm nhận được sức nặng của nó. Vô duyên vô cớ lại kiếm được một món tiền lớn, nếu là bình thường thì cô sẽ mừng phát điên lên mất. Thế nhưng đây lại là tiền của cái gã Tả Gia Thanh đó!
Đổng Du u uất lê bước lên văn phòng.
***
Đổng Du gửi về cho mẹ cô 8.000 tệ.
Đi làm đã lâu thế rồi mà đây là lần đầu tiên cô gửi tiền về cho gia đình. Kể từ sau khi có thai, cô mới chợt cảm nhận sâu sắc tình mẫu tử. Lúc điền địa chỉ người nhận, trong lòng Đổng Du lại cảm thấy xót xa.
Vẫn còn 2.000 tệ, cô quyết định sẽ lén cất đi để đề phòng khi cần kíp. Hồi cam tâm tình nguyện đưa thẻ lương của mình cho Bác Đạt Vĩ, có đâu ngờ rằng có một ngày, mình mong được ăn cái móng giò mà cũng chẳng được. Mẹ mà biết chắc sẽ đau lòng lắm.
Con người đều bị môi trường xung quanh bức bách mà ra.
Kể từ ngày Bác Đạt Vĩ từ chối phúc lợi của cô dành cho anh ta trên giường, Đổng Du vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng. Cô nhẹ nhõm vì như vậy không cần phải lo lắng có thể gây ảnh hưởng đến thai nhi. Lo lắng là vì cô nghi ngờ không biết Bác Đạt Vĩ hừng hực như vậy liệu có ra ngoài tìm “phúc lợi” hay không.
Thật không thể nào hiểu nổi một số người đàn bà, lao vào đàn ông có tiền đã đành, đằng này đàn ông nghèo tới mức chẳng có tiền cho vợ mua thịt ăn mà cũng lao vào như con thiêu thân.
Cũng may là có đứa bé trong bụng đã cho cô sức mạnh để sống tiếp. Cô thường tự cổ vũ mình: phải kiên trì, kiên trì là thắng lợi!
Tâm trạng hôm nay khá vui vẻ nên Đổng Du vốn định đến cửa hàng bán đồ trẻ con để xem xem có thứ gì cần phải chuẩn bị trước không sau giờ làm việc.
Thế nhưng đầu óc cô cả ngày nay cứ mơ mơ màng màng. Chắc là vì tối qua đi ngủ bị Bác Đạt Vĩ kéo hết chăn nên bị cảm rồi, thai nhi hình như cũng mệt mỏi nên bụng dạ cũng khó chịu. Gắng gượng mãi mới đến trưa, Đổng Du xây xẩm mặt mày, buồn nôn kinh khủng, thế là cô quyết định sẽ xin nghỉ về nhà ngủ một giấc.
Về đến nhà là một giờ chiều. Đổng Du lấy chìa khóa ra mở cửa, thế nhưng cắm chìa khóa vào ổ rồi mà vặn mãi mà khóa cửa không mở được. Đổng Du tưởng là nhầm chìa khóa nên cô lại cắm vào cửa, nhưng vẫn không mở được ổ khóa.
Lúc này Đổng Du mới hiểu ra là có người khóa trái cửa ở bên trong.
Chẳng mấy chốc Đổng Du đã đoán ra được, Bác Đạt Vĩ đang ở bên trong.
Đổng Du ra sức đập cửa, gọi tên Bác Đạt Vĩ. Có người từng nói: đừng nên về nhà vào thời điểm không nên về, nếu không sẽ dễ gặp một điều bất ngờ.
Quả nhiên là bất ngờ, ít nhất thì Bác Đạt Vĩ cũng đã nhớ ra là phải khóa trái cửa lại, dù gì thì cũng còn tốt hơn là lại lần nữa nhìn thấy những cái móng chân sơn màu đỏ chói.
Bác Đạt Vĩ cuối cùng cũng mở cửa ra sau khi Đổng Du đập cửa đến 10 phút. Thế nhưng anh ta đứng chặn ở cửa, không hề có ý cho Đổng Du vào.
Sau đó, anh ta liền bước ra khỏi cửa, kéo Đổng Du đi lên lầu. Đổng Du vùng vằng định lao vào nhà, thế nhưng làm sao cô có thể thoát khỏi bàn tay Bác Đạt Vĩ được. Chỉ sau vài lần vùng vằng, cô đã bị Bác Đạt Vĩ kéo đến cầu thang lên tầng trên.
Cùng lúc ấy, Đổng Du nghe thấy có tiếng giày cao gót nện dưới sàn nhà, tiếng bước chân vội vã bỏ đi. Đến khi cô thoát được khỏi bàn tay của Bác Đạt Vĩ, chạy đến trước cầu thang đi xuống thì tiếng bước chân ấy đã biến mất không chút dấu vết.
***
Có thú vị không? Không hề thú vị!
Đây là lần thứ mấy xảy ra những chuyện này rồi. Có cần thiết phải tính cho rõ ràng không?
Hơn nữa Bác Đạt Vĩ hoàn toàn không chịu thừa nhận. Anh ta nói:
- Tôi khóa cửa chẳng qua là vì muốn ngủ trưa, chiều không có tiết nên về nhà. Cô nói tôi dẫn đàn bà về nhà, thế thì con mắt nào của cô nhìn thấy? Người ở đâu? Cô có bắt được chúng tôi trên giường với nhau không?
Bác Đạt Vĩ hung hồn biệ