Tiên Sinh Cách Xa Tôi Một Chút
Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1318 lượt.
n minh, rõ ràng anh ta đã quên mất chuyện người đàn bà với những cái móng chân đỏ chót ấy rồi. Trong con mắt của anh ta, nếu không bắt được tại trận thì chẳng có gì xảy ra hết.
Đổng Du không muốn khóc. Sau cơn phẫn nộ là cảm giác mệt mỏi. Thế nhưng lúc đi vệ sinh, cô nhìn thấy đáy quần lót có một vệt máu. Một cảm giác hoảng hốt ập đến, cuối cùng cô vẫn òa khóc.
Đổng Du được Bác Đạt Vĩ đưa đến bệnh viện, có lẽ Bác Đạt Vĩ thật sự hoảng hốt, anh ta tỏ vẻ vô cùng dịu dàng, thế nhưng anh ta không thể động vào người Đổng Du, bởi vì cứ động vào là cô lại kêu lên.
Tới nửa đêm Đổng Du mới bình tĩnh lại, thai nhi không có vấn đề gì, chỉ có chút nguy cơ sẩy, cần phải chú ý dưỡng thai.
Tối đó Bác Đạt Vĩ đi siêu thị mua nho Mỹ mang về rồi rửa sạch từng quả, bê lên đặt trước mặt Đổng Du.
Nhìn đĩa hoa quả đắt tiền trước mắt, những giọt nước mắt yếu đuối của cô lại lăn ra.
Đổng Du nhìn thẳng vào mặt Bác Đạt Vĩ, cổ họng như nghẹn lại. Bác Đạt Vĩ không nghe rõ cô nói gì, anh ta liền ghé tai lại, khẽ hỏi:
- Em nói gì thế?
Đổng Du dằn từng chữ một:
- Tôi muốn sinh đứa con này ra trong bình yên, tôi không muốn nó không có bố!
Cô nói tiếp:
- Anh có thể… ít nhất đừng để tôi nhìn thấy không?
Sắc mặt Đổng Du trắng nhợt như tờ giấy, giọng nói yếu ớt như ngọn cỏ. Đôi mắt cô đang hướng về Bác Đạt Vĩ nhưng dường như lại như không nhìn anh ta.
Bác Đạt Vĩ vẫn là Bác Đạt Vĩ. Đổng Du trong bộ dạng này khiến cho anh ta sợ hãi. Sự sợ hãi này khiến cho tâm lí anh ta bị tổn thương nghiêm trọng, vì vậy anh ta ra lệnh cho bản thân phải phản kháng.
Bác Đạt Vĩ nói:
- Chúng ta đừng nói chuyện này nữa có được không? Chuyện hồi đó em giấu anh…
Đổng Du gào lên:
- Cút đi!
Giọng nói của Đổng Du vừa cao vừa nhẹ, cứ như thể không phải là âm thanh của con người mà là tiếng kêu của một con dã thú sắp bị giết chết. Bác Đạt Vĩ không thể nào phản kháng được nữa, anh ta hoang mang bỏ đi.
***
Hai ngày sau khi Trịnh Tuyết Thành từ chức, Giang Yến Ni mới hay tin này từ chị béo.
Chủ động từ chức là một hành động mang tính thể diện, nếu không vì chuyện này mà bị đuổi việc sẽ khiến cho bản thân mang tiếng xấu cả đời không thể xóa sạch.
Thời gian rảnh rỗi càng nhiều, dụng cụ pha trà đã bị vỡ hết, Giang Yến Ni cũng chẳng còn tâm trí nào mà mua một bộ khác. Lúc này cô mới phát hiện ra rằng cái thú tiêu khiển yên tĩnh và tao nhã này chẳng phù hợp với sở thích của mình.
Nói cho cùng thì cô vẫn là người đàn bà không biết an phận.
Trong cuộc đời của mình hiện nay, điều duy nhất đáng quan tâm chính là Chu Tiểu Hổ, bởi vì anh ta đang trốn tránh hôn nhân.
Vốn dĩ Chu Tiểu Hổ đã bị Phùng Hán Trân áp giải về quê để làm đám cưới. Vì trước đó Chu Tiểu Hổ hết lần này đến lần khác hứa sẽ kết hôn, sẽ sống những ngày tháng hạnh phúc, thế nên Phùng Hán Trân đã mời hết khách khứa ở dưới quê rồi, ấy vậy mà “tân lang” lại một mực không chịu.
Về sau, Chu Tiểu Hổ bỗng dưng mất tích. Anh ta không đến tìm Giang Yến Ni, có lẽ là vì biết Giang Yến Ni sẽ chỉ chửi mắng thậm tệ chứ chẳng ủng hộ gì mình.
Nhận được điện thoại của Phùng Hán Trân, Giang Yến Ni thật sự không biết phải trả lời thế nào. Nói thật lòng, cô thực sự thấy buồn thay cho Phùng Hán Trân. Nhưng nếu Giang Yến Ni tỏ vẻ buồn thay cho Phùng Hán Trân thì trong mắt người khác đó chẳng qua chỉ là sự giả tạo.
Hơn nữa Phùng Hán Trân chẳng phải tới để mong cô đồng cảm mà là đến để chất vấn. Chu Tiểu Hổ vừa mới đổi công việc, ngay cả tên và địa chỉ công ty cũng chẳng nói cho Phùng Hán Trân biết. Vì vậy anh ta thậm chí chẳng cần nghỉ việc, chỉ cần trốn chui trốn lủi ở một ngóc ngách nào đó ở thành phố này cũng chẳng khác gì một quả bong bóng tan biến trong không trung. Phùng Hán Trân cuống quá liền gắt lên:
- Rốt cuộc cô đã giấu Chu Tiểu Hổ ở đâu hả? Tôi nói cho cô biết, phá hoại hôn sự của chúng tôi thì cô chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu. Đàn ông của người khác lúc nào cũng “ngon”, thế nên cô ngày đêm nhung nhớ. Đồ khốn như cô không tìm được thằng khác hay sao hả?
Vế đằng sau nên dành để nói Phùng Hán Trân mới phải? Một gã đàn ông suýt chút nữa phải dùng dây thừng để trói lại mới không bỏ trốn thì có gì đáng để mà nhung nhớ?
Thế nhưng Giang Yến Ni chẳng có tâm trí nào mà cãi nhau với Phùng Hán Trân, mà cô cũng chẳng có kinh nghiệm cãi nhau với một “ác phụ”. Nếu như Phùng Hán Trân đã nghĩ rằng cô lấy cắp mấy người đàn ông của cô ta, vậy thì cứ để cô ta nghĩ như vậy đi!
Thỉnh thoảng cô nghĩ, chi bằng cứ thản nhiên nhận là mình đã lấy mất Chu Tiểu Hổ của cô ta. Dù gì thì việc mình không làm, người khác cứ một mực cho rằng mình làm. Thậm chí chính Phùng Hán Trân cũng nghĩ rằng mình đã làm như vậy.
Giang Yến Ni thầm nghĩ, cuộc đời của mình cũng giống như một cái khay trà, bên trên có bày mấy cái cốc uống trà và dụng cụ pha trà.
***
Cuộc đời của Thẩm Anh Nam đang đối mặt với một cái khay trà khác.
Tưởng Đại Bình đòi giết Tề Cường, sau đó lao nhanh ra ngoài, mặc cho Thẩm Anh Nam có gào thét thế nào cũng chẳng chịu quay đầu lại.
Không quay