Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341306
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1306 lượt.
nơi này.
Vì vậy Giang Yến Ni quyết định, nếu như có chạm mặt tên khốn ấy, cô sẽ vận hết sức mạnh và ý chí để quyết một trận tử chiến với anh ta.
Nếu như điều kiện cho phép, cô sẽ không ngại ngần mà nhắc lại lần nữa vấn đề liệt dương của Trịnh Tuyết Thành trước mặt đám đông .
Trịnh Tuyết Thành thật là oan ức quá! Ở trên giường, anh ta là một tướng tài vô cùng dũng mãnh, ấy vậy mà lại bị đội lên đầu cái mũ “liệt dương”. Giang Yến Ni không thể tưởng tượng được liệu hôm ấy Trịnh Tuyết Thành có nắm lấy cổ áo của từng người ngồi trước bàn ăn để mà giải thích rằng: “Tôi không bị liệt dương, tôi không bị liệt dương”.
Mấy lão già ngồi đấy chắc chắn chẳng ai có thể chứng minh cho sự trong sạch của anh ta.
***
Bởi vì buổi phỏng vấn khá thành công nên chỉ một tuần sau, Giang Yến Ni đã được mời vào làm vị trí giám đốc thị trường trong một công ty vật liệu xây dựng và nội thất. Công ty này có quy mô nhỏ hơn công ty cũ của cô nhiều, nhưng ông chủ lại là người bản địa, rất dễ tính, không hay ra oai, cũng không đặt ra những mối quan hệ hay quy tắc phức tạp ở công ty. Không khí làm việc rất dễ chịu, Giang Yến Ni quyết định sẽ làm thử rồi tính tiếp.
Chỉ cần thử là biết “nước nông hay sâu” ngay thôi. Công ty tư nhân đúng là công ty tư nhân, quả nhiên hoàn toàn không có những quy định cứng. Hôm nay, Giang Yến Ni cùng ông chủ ra ngoài gặp khách hàng. Ông chủ cô lái xe vào một trạm đổ xăng, đổ 100 tệ tiền xăng xong liền sờ vào túi áo, sau đó quay sang hỏi Giang Yến Ni:
- Cô có mang theo tiền không? Ứng trước trả tiền xăng cho tôi!
Giang Yến Ni âm thầm móc ví trả tiền xăng. 100 tệ chỉ là chuyện nhỏ, điều khiến cô phiền muộn là một ông chủ mà trên người chẳng có lấy 100 tệ, tí nữa phải mời cơm khách thì làm thế nào?
Quả nhiên đúng như cô dự đoán. Lúc đi gặp khách hàng là bốn rưỡi chiều. Mà ông chủ của cô lại là một người rất thích tán dóc. Ông ta ngồi tán dóc trong quán trà đến tận sáu rưỡi, trà uống đã nhạt như nước lã rồi mà ông chủ cô vẫn còn ngồi lì trên ghế.
Hôm ấy Giang Yến Ni đành phải chủ động đề xuất ý kiến mời khách đi ăn cơm. Cô mà không mở miệng ra thì mặt khách hàng chắc đã méo xệch rồi. Một bữa cơm mất hơn 200 tệ, ăn tại một nhà hàng Trung Hoa tương đối sang, có thể coi là một bữa cơm không đạm bạc cho lắm. Thế nhưng sau khi tiễn khách về, ông chủ đột nhiên hừ giọng, oán trách Giang Yến Ni:
- Cô nhìn cô xem, tại sao lại đề xuất đi ăn cơm làm gì? Vụ làm ăn này còn chưa đâu vào đâu cơ mà!
Ông chủ Giang Yến Ni nói:
- Tôi mặc kệ cô, số tiền này công ty sẽ không hoàn trả!
Giang Yến Ni không thèm tranh chấp với ông chủ. Lúc ông ta lớn tiếng càm ràm, đầu óc cô đang nghĩ đến một vấn đề khác. Cô nghĩ không biết lần trước ai đã nói ở các công ty nhỏ có không gian phát huy khả năng cá nhân và tự do hơn so với các công ty lớn. Cô thật muốn tóm cái kẻ đã nói câu này ra và đánh cho hắn một trận nhừ tử.
Sau đó, Giang Yến Ni đành phải cam tâm tình nguyện chấp nhận hiện thực. Bởi vì cô nhớ ra rằng người đưa ra quan điểm này chính là Trịnh Tuyết Thành..
Buổi tối, về đến nhà, cô lặng lẽ viết đơn xin nghỉ việc, sau đó gửi tới hòm thư của ông chủ.
***
Cô gặp lại Trịnh Tuyết Thành là vào khoảng nửa tháng sau. Hôm nay, Giang Yến Ni đã có sự chuẩn bị, chỉ cần cô còn làm trong cái ngành này ở thành phố này, nếu muốn không gặp Trịnh Tuyết Thành thì trừ phi anh ta không làm ngành này hoặc không còn ở thành phố này nữa.
Bọn họ đều là những người đã phấn đấu xây dựng nền móng trong ngành này bao nhiêu năm nay, đều không nỡ từ bỏ, vì vậy phải đụng mặt nhau trên thương trường là số phận.
Giang Yến Ni “gặp” Trịnh Tuyết Thành đầu tiên là cái tên của anh ta, ba chữ ấy được in rõ ràng trên tấm danh thiếp được dán trên phong bì của tập tài liệu sản phẩm được bàn làm việc của công ty A.
Đây là công việc thứ tư kể từ sau khi Giang Yến Ni nghỉ việc ở công ty cũ, vẫn là làm marketing, vẫn được ông chủ coi trọng và tín nhiệm. Công ty hiện nay cô đang làm việc cũng khá có tiếng, thực lực có thể coi là thượng thừa, vì vậy Giang Yến Ni phải cố gắng ở lại đây lâu một chút.
Nhìn thấy cái tên Trịnh Tuyết Thành, tim Giang Yến Ni như giật thon thót. Bởi vì cô vẫn còn nhớ mang máng mối quan hệ giữa Trịnh Tuyết Thành và bên A này. Lần đầu tiên cô và Trịnh Tuyết Thành hẹn hò đi tắm suối nước nóng chính là công trình đầu tư của ông chủ bên A này.
Mấy năm nay, Trịnh Tuyết Thành đã lợi dụng công ty cũ để xây dựng mạng lưới quan hệ cho mình.
Vì vậy, vụ làm ăn này nếu một khi Trịnh Tuyết Thành tra tay vào thì Giang yến Ni chẳng có cơ hội nhận một xu.
Nhân lúc người phụ trách vẫn còn chưa quay lại, Giang Yến Ni liền đi ra. Nhìn khu kiến trúc này, trong lòng Giang Yến Ni lại thấy hân hoan. Đây là dự án đầu tiên cô tiếp nhận ở công ty mới này, cô đang ôm mộng thể hiện tài năng của mình, nào ngờ lại đụng ngay phải hòn đá cản đường là Trịnh Tuyết Thành.
Hòn đá cản đường là Trịnh Tuyết Thành đúng là vật cản đúng nghĩa đối với Giang Yến Ni. Trịnh Tuyết Thành mặc một bộ vét màu trắng. Giang Yến Ni tron