Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.
hu Tiểu Hổ gọi tên hay nói với hàng xóm xung quanh những chuyện không nên nói giữa cô và anh ta, cô tin rằng Chu Tiểu Hổ dám làm ra những chuyện như vậy, thế nên đành phải mở cửa cho anh ta. Ngay sau đó cô phát hiện ra rằng, để cho Chu Tiểu Hổ vào nhà, sau khi lên giường với anh ta lần nữa, cô lại gây ra một chuyện cực kì sai lầm.
Nếu như là trước đây, sự cự tuyệt của Giang Yến Ni còn khiến cho Chu Tiểu Hổ có phần e dè, nhưng từ khi Giang Yến Ni cho phép anh ta vào nhà, điều đó chứng tỏ Chu Tiểu Hổ đã có tư cách gì đó, ít nhất thì cũng có tư cách ngang hàng với Trịnh Tuyết Thành.
Chu Tiểu Hổ bị kích thích bởi suy đoán của chính mình, anh ta nhìn Giang Yến Ni bằng ánh mắt tình tứ của một tình nhân, trong khi Giang Yến Ni lại lì mặt nhìn anh ta, chẳng buồn tô son hay đánh mắt, trông nhợt nhạt như một cây dưa muối.
Hai người bắt đầu chằm chằm nhìn nhau. Mười giây, ba mươi giây, cuối cùng Giang Yến Ni là người bại trận, bởi vì Chu Tiểu Hổ đã vào đến đây là không có ý định rút lui.
Chu Tiểu Hổ thản nhiên tuyên bố:
- Em đừng mơ đuổi anh đi.
Giang Yến Ni chán nản nhắm mắt lại. Cái gã đàn ông này bám riết lấy mình từ khi nào vậy nhỉ? Lâu quá rồi khiến cô chẳng thể nhớ được. Bởi vì cô luôn coi anh ta như một con khỉ, nhảy nhót lung tung để tìm kiếm cảm giác bản thân mình có tồn tại. Đôi khi cô còn cảm thấy thương hại anh ta, thỉnh thoảng lại thấy phiền phức, đôi lúc cũng hào hứng trêu chọc anh ta vài câu.
Thế nhưng hôm nay, cô phát hiện ra con khỉ này mặc long bào, thản nhiên tuyên bố đòi làm chân mệnh thiên tử của cô.
Hôm nay, Giang Yến Ni đã toại nguyện, cô hút thuốc như một người đàn bà hư hỏng ở trong phim. Cô lục được bao thuốc ở trong túi của Chu Tiểu Hổ. Là loại thuốc lá rẻ tiền, cổ họng cực kì khó chịu, hút vài hơi đã ho sặc sụa.
Cô vừa hút thuốc vừa nghe Chu Tiểu Hổ nói lăng nhăng, có điều thuận tai, có điều không thuận tai.
Điều thuận tai là, Chu Tiểu Hổ nói:
- Em không vui thì cứ đá anh hai phát đi!
Điều không thuận tai là, Chu Tiểu Hổ nói:
- Yến Ni, anh yêu em!
Nghe đến đây, Giang Yến Ni liền gào lên:
- Câm miệng.
Chu Tiểu Hổ lập tức ngậm miệng lại, một lát sau liền quả quyết nói:
- Trên đời này chẳng có ai yêu em hơn anh đâu!
***
Chu Tiểu Hổ cuối cùng cũng bị đuổi đi, sau ba tiếng đồng hồ kể từ khi anh ta bước được vào cửa nhà và tuyên bố với Giang Yến Ni về tình cảm của mình
Ba tiếng ấy, Giang Yến Ni gần như ở trong trạng thái chân không. Chu Tiểu Hổ khua môi múa mép cũng được, im lặng cũng được, đối với cô mà nói những thứ ấy chẳng có gì khác biệt.
Mãi cho đến khi Chu Tiểu Hổ lao đến định hôn cô mà không hề trưng cầu ý kiến của cô.
Đây chính là sự khác biệt giữa lên giường và không lên giường: trước khi lên giường, Chu Tiểu Hổ ra sức nói những điều thô tục nhưng không bao giờ dám động một đầu ngón tay vào người Giang Yến Ni. Sau khi lên giường, Chu Tiểu Hổ ra sức nói lời yêu, nhưng không còn coi cô là nữ thần nữa, muốn hôn là hôn.
Chu Tiểu Hổ chu cái miệng trông giống như hình mõm lợn, ấy vậy mà anh ta còn tưởng là mình dễ thương lắm. Giang Yến Ni chẳng do dự vung tay cho anh ta một cái tát. Ăn một cái bạt tai khiến cho mắt Chu Tiểu Hổ như nổ đom đóm, nhưng vẫn không ngừng hôn hít Giang Yến Ni.
Giang Yến Ni để mặc cho anh ta hôn rồi vội vàng lau miệng nói:
- Cút!
Chu Tiểu Hổ thỏa mãn cút luôn, đồng thời còn hào phóng bỏ lại bao thuốc lá rẻ tiền. Giang Yến Ni thẳng tay ném bao thuốc ấy vào sọt rác.
Sau khi Chu Tiểu Hổ biến, Giang Yến Ni liền lên mạng gửi CV xin việc. Nói thế nào thì nói, công việc vẫn phải đặt lên hàng đầu, nếu không lấy đâu ra tiền mua quần áo, ăn cơm và câu trai.
Giang Yến Ni tin rằng mình sẽ tiếp tục bôn ba trên con đường câu trai, đây là số mệnh của cô. Số mệnh của cô, Trịnh Tuyết Thành đạp không đổ, Chu Tiểu Hổ ngăn không được.
Ba ngày sau, cô nhận được thông báo đến phỏng vấn. Chuyên ngành của cô chẳng phù hợp với chức vụ mà cô xin vào. Điều đáng mừng là, kinh nghiệm làm việc của cô vô cùng phong phú, hơn nữa vì biết cách tự thể hiện tài năng của mình nên bất kì một công ty nào nhìn thấy CV xin việc của cô cũng phải sáng mắt lên.
Điều đáng ngại duy nhất là, xuất phát từ vấn đề phát triển tương lai của mình, cô đã cố ý tìm kiếm một chức vụ hợp ý trong ngành vật liệu xây dựng. Vì vậy nếu như Trịnh Tuyết Thành không rời khỏi thành phố này thì rất có thể cô sẽ phải chạm mặt với anh ta.
Cái thành phố này không nhỏ nhưng cũng chẳng lớn, chỉ nhường chỗ trên xe buýt thôi mà cũng có thể tình cờ gặp lại bà hàng xóm ngày xưa.
Thế nhưng cái khả năng này tạm thời không nằm trong phạm vi xuy xét của cô. Những trò kiểu như động một chút là rời khỏi thành phố, thậm chí rời khỏi đất nước này để đến một nơi khác không phải là trò chơi mà người bình thường có thể chơi nổi. Nếu như đã sống ở nơi này, khó mà tránh khỏi để lại đây hương vị, huyết mạch, cội rễ của bạn, làm sao nói bỏ là bỏ được ngay?
Giang Yến Ni dám đánh cược là Trịnh Tuyết Thành cũng sẽ không rời khỏi thành phố này. Anh ta vẫn sẽ ở lại