Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1307 lượt.
n.
Đổng Du thật sự muốn trở nên hung dữ như Thẩm Anh Nam, thẳng tay tát cho gã đàn ông ấy một cái. Đáng tiếc là cô không thể làm được điều đó. Hơn nữa cô đang có thai, phải biết giữ gìn sức khỏe.
Hơn nữa, lúc này cô là kẻ há miệng mắc quai. Chuyện này vừa mất mặt vừa nực cười, rõ ràng không phải là phong cách của Đổng Du. Chẳng phải cô luôn tỏ ra thanh cao trước mặt Tả Gia Thanh hay sao? Chỉ vì 10 nghìn tệ mà đã khiến cô mất mặt đến thế này, Đổng Du thật thấy xấu hổ với đứa con trong bụng mình.
Cô cũng biết những việc làm này là phạm pháp, mặc dù có thể lượng thứ về tình nhưng nếu bị truy cứu thì khó tránh khỏi bị pháp luật trừng phạt. Thế nhưng Tả Gia Thanh không nghĩ như vậy, anh ta xua xua tay gạt đi những nỗi lo lắng của Đổng Du, nói:
- Em cứ yên tâm đi, sẽ không có vấn đề gì đâu, chẳng qua chỉ là kí cái tên thôi mà!
Tả Gia Thanh giống hệt như một tên mù văn hóa, Đổng Du chẳng thể nào nói chuyện với anh ta được.
Cũng may là toàn bộ quá trình diễn ra khá suôn sẻ. Trong toàn bộ quá trình phức tạp ấy, cô nhân viên làm thủ tục dường như chỉ liếc mắt nhìn qua Đổng Du rồi bảo cô kí tên và điểm chỉ vào thủ tục.
Lúc kí tên, suýt chút nữa thì Đổng Du kí tên của mình vào. Cũng may là có toàn bộ quá trình ngồi bên cạnh huých vào tay cô, làm Đổng Du sực nhớ ra, vội vàng nguệch ngoạc kí tên Đường Yên lên giấy.
Đi ra khỏi trung tâm giao dịch, Đổng Du liền đi thẳng, toàn bộ quá trình vội vàng kéo tay cô lại:
- Anh mời em ăn cơm!
Đổng Du kiên quyết gạt tay anh ta ra, đi được vài bước, sực nhớ ra chuyện gì đó, Đổng Du quay lại, nghiêm nghị nói:
- Anh còn dám đến công ty tìm tôi thì chớ có trách tôi không khách sáo!
Bởi vì mong ngóng đứa bé chóng ra đời, thế nên cho dù mới có thai được ba tháng nhưng bộ dạng đi đứng của Đổng Du chẳng khác gì một bà bầu sắp sinh, dáng đi cứ lạch bà lạch bạch như con vịt bầu.
Lúc đi trên đường cô thật sự rất muốn bật khóc. Đang yên đang lành lại bị người ta ép phải vi phạm pháp luật. Nếu như có chuyện gì thì cô nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết tội.
Đi mãi đi mãi, Đổng Du bỗng cảm thấy đói. Bên đường có một nhà hàng KFC, Đổng Du ngẫm nghĩ một lát rồi nghiến răng bước vào, gọi một suất ăn. Mỗi tí thức ăn này mà rõ là đắt! Chẳng qua chỉ là một cái bánh mì kẹp thịt, hai cái cánh gà cộng thêm một li nước cô-ca hay sao? Thế mà vẫn có biết bao nhiêu người ăn. Trong cửa hàng ồn ào tiếng cười đùa của trẻ em.
Đổng Du không còn nhớ là đã bao lâu mình không được ăn KFC rồi. Cô chưa bao giờ ăn một bữa cơm một mình đắt quá 5 tệ, ấy vậy mà hôm nay cô quyết phải ăn đồ đắt tiền, phải chiều chuộng bản thân một chút, dù sao số tiền 10 nghìn tệ ấy cũng là do cô kiếm được, kể từ nay về sau cô chẳng còn phải cảm thấy ngại toàn bộ quá trình nữa.
Cánh gà rán KFC ngon tuyệt! Thịt gà mềm và thơm. Người Mỹ thật là thông minh, “thực phẩm rác” mà cũng ngon tuyệt thế này!
Thế là Đổng Du ăn, ăn ngấu nghiến.
***
Giang Yến Ni trốn Chu Tiểu Hổ, lén lút giống hệt một tên trộm. Cô thầm thừa nhận, lần này mà Phùng Hán Trân có tạt axit lên mặt cô cũng là đáng đời.
Thật không hiểu sao hôm ấy cô lại làm cái chuyện điên cuồng ấy. Mặc dù cô thường làm những chuyện điên cuồng, thế nhưng lên giường vơi Chu Tiểu Hổ không chỉ là điên cuồng mà còn là dở hơi,
Cô đã bị bệnh, chính Trịnh Tuyết Thành đã khiến cô tức đến phát bệnh, mất đi lí trí, mồm miệng lắp bắp, chân tay run rẩy cứ như người lên cơn động kinh. Thực tế, cô hoàn toàn tỉnh táo, lúc ngồi trên xe taxi, nhìn thấy khách sạn Cẩm Giang Chi Tinh, cô đã mời Chu Tiểu Hổ, vào phòng, cởi quần áo. Cô không hề hoảng loạn, không hề chống cự.
Không tìm ra nguyên nhân gây bệnh cũng không sao, cũng may là có thể trốn thoát. Thế là cô liền trốn, không nhận điện thoại của Chu Tiểu Hổ, cũng không mở cửa, không lên mạng.
Chu Tiểu Hổ vô cùng phẫn nộ và uất ức. Chu Tiểu Hổ tức quá hóa điên, anh ta liền nhắn tin cho Giang Yến Ni: “Anh không phải là trai bao, em chơi chán rồi thì bỏ chạy à? Đừng có chạy, anh không lấy tiền đâu, để cho em chơi miễn phí!”
Chu Tiểu Hổ thật đê tiện. Sớm muộn gì cũng có ngày anh ta chết vì cái miệng của mình.
Thế nhưng tiếp sau đó, cô phát hiện ra một chuyện đáng kinh ngạc, Chu Tiểu Hổ biết địa chỉ nhà của cô.
Xuất phát từ sự an toàn, Giang Yến Ni chẳng bao giờ cho những gã đàn ông không đáng tin đến nhà mình. Thế nhưng cô quên mất là lần tố cáo hai ả gái điếm trước, cô đã xuất hiện trên ti vi. Chu Tiểu Hổ đã biết được địa chỉ nơi cô ở thông qua chương trình thời sự ấy, sau đó anh ta đã thăm dò và vô tình phát hiện địa chỉ nhà cô trên tấm thiệp chúc mừng của cửa hàng mỹ phẩm Estee Lauder gửi đến ở phòng trực ban của khu nhà nơi Giang Yến Ni ở, trên đó còn có cả số phòng của cô.
Chu Tiểu Hổ không đi làm mấy việc kiểu như trinh thám thì thật là đáng tiếc!
Tai họa của Giang Yến Ni bắt đầu từ đó. Chu Tiểu Hổ giống hệt như một mụ đàn bà bị chồng bỏ, ngày ngày đến trước cửa nhà Giang Yến Ni chờ đợi, cô không chịu mở cửa là anh ta không chịu về.
Bởi vì Giang Yến Ni không muốn bị C