Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Tác giả: Kim Nhật Si

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.

m mại tan vào làn da nóng bỏng.
Nam tử nâng cao một cẳng chân của tiên nữ lên, khuôn mặt vì phải kiềm chế khổ sở mà đỏ rực nhăn nhó: "Cô cô… Bích Nhi… Bích Nhi…"
Sắc mặt ta lúc xanh lúc trắng, thật sự không có đủ dũng khí để tiếp tục xem.
Đúng vậy, tiên nữ trong đó, hai mắt to to, chiếc cằm thon thon, đích thực là dáng vẻ lúc trước của bản tiên cô.
Vị Bích Chỉ thượng tiên trông thì thông minh lanh lợi nhưng thực tế lại ngốc nghếch đến mức khiến ta đấm ngực giậm chân khi biết nàng đích thực là mình.
Nhưng tại sao những chuyện này ta lại chẳng hề nhớ chút gì, sau đó tại sao ta lại biến thành dáng vẻ như thế này?
"Họ đều bị ta dọa chạy hết rồi, người lại chẳng sợ ta chút nào", bên tại lại vang lên tiếng nói chói tai.
Ta hốt hoảng nhìn lại bóng đen bên cạnh đã đi thêm một bước gần ta, cảm giác khó chịu lại ấp đến.
"Ngươi không phải là yêu cũng chẳng phải là người, ta biết ngươi là gì rồi, ngươi là tiên", giống nói lạnh như băng cất lên.
Ta nghe thấy âm thanh hít sâu cảu Tam Sinh lão nhân, bóng đen thôi một luồng sương đen đến chỗ lão, lão nhân phát ra một tiếng "hự", sau đó liền im ắng hẳn. Lúc ta hiểu ra chuyện bất thường, tay chân đã bị sương đen trói chặt. Ta ngạc nhiên phát hiện tinh khí trên người giống như dòng nước xiết chỉ trong phút chốc đã bị rút hết ra, mềm oặt ngã trên mặt đất.
"Tốt lắm, ta đang cần một thân xác, cùng cần tinh khí cảu một vị thần tiên để nuôi dưỡng nguyên thần của mình, ngươi rất thích hợp".
Tinh thần ta uể oải, không còn chút sức lực, ta phát giác ra thân thể mình đang nhanh chóng thu nhỏ lại, cuối cùng chỉ bằng một cuộn bông nhỏ. Bóng đen nọ phát ra một luồng ánh sáng xanh, hóa thành hình dáng của ta, rồi nhìn ta đầy âm hiểm.
Ta muốn mở miệng nói chuyện, nhưng thanh âm phát ra chỉ là một tiếng "meo meo".
"Cục cưng ngoan, tốt lắm. Hình như có người đến rồi, chúng ta cứ nấp ở bụi hoa đằng kia trước đi", nói xong, tên yêu quái biến thành hình dáng của ta ôm ta lên, chớp mắt đã biến vào chỗ bóng râm.
Ta mở miệng, phí công phát ra một tiếng "meo meo".
3.
Một nam tử bước đến, thân mặc bạch bào, khuôn mặt lạnh băng.
Vừa nhìn thấy người này, ta liền kích động "meo" lên một tiếng, thân thể xoay tới xoay lui, nhanh chóng nhảy từ trên người của yêu quái xuống, xông tới trước mặt người đó, cố sức mở miệng thật to, kếu lên thảm thiết: Meo meo.
Đế quân ngừng bước, chau mày, tay áo phất nhẹ tạo thành một cơn gió thổi bay ta ra.
Ta cảm thấy cái bụng tròn vo của mình lăn năm, sáu vòng trên mặt đất, bụi đất bám đầy mặt. Nhưng ta lại nhanh chóng đứng dậy nhào qua, tiếp tục cản trước mặt Đế quân, lớn tiếng kêu lên. Ta phát hiện ra hễ mình vừa kích động, hai chân trước liền bất giác cào lung tung, trước mặt đất cát bụi bay mù, ta đã đào hai cái lỗ nhỏ trước mặt Đế quân.
Chắc là Đế quân cũng bắt đầu cảm thấy kỳ lạ, sao tự dưng lại có một tiểu miêu chạy đến trước mặt y, đã vậy còn bám chặt không buông, ánh mắt thê lương, luôn miệng kêu "meo meo", giống hệt như tìm thấy người thân sau nhiều năm thất tán. Có điều, tộc Cửu Vĩ Thiên Hồ cao quý nào có quan hệ thân thích gì với một con mèo tầm thường, cho nên Đế quân tiện tay búng ra một điểm sáng bắn ta đi chỗ khác.
Ta ủ rũ ngồi chồm hổm một bên, đau thương buồn bã nhìn Đế quân.
Đế quân bước đến trước Tam Sinh thạch, trầm mặc trông chốc lát rồi từ từ nhắm mắt.
Ta bỗng phát hiện ra thần thức của mình còn lưu lại trong Tam Sinh thạch, vẫn chưa thu về.
Yêu quái đứng trong bóng râm đang nhàn nhã quan sát chúng ta, nhưng ta cũng chẳng còn cách nào khác. Tình hình đã xấu đến không thể xấu hơn được nữa, thôi thì cứ thoải mái nghĩ thoáng một chút, làm một con quỷ thông suốt mọi chuyện. Bản tiên cô tự thương hại cho bản thân mình mà "meo" một tiếng, tiếp tục tập trung tinh thần, tiến vào Tam Sinh thạch.
Sắc trời trong xanh, từng đám mấy trắng lững thững trôi, tiên nữ ngồi trên mấy, vẻ mặt giận dữ.
Dưới cây tùng cạnh khe nước, một tiên nam đang bị trói gô lại bằng một sợi dây nhỏ màu vàng kim.
Một lúc lâu sau.
Tiên nam mới mở miệng: "Cô cô, tộc Hồ tuy không cao quý bằng những người vừa sinh ra đã là thần tiên, nhưng ta là vua của tộc Hồ, kể ra cũng không phải hạng quá bần hàn".
"Trong động phủ tại Thanh Khưu cũng có vàng bạc tơ lụa, tuy không giàu có đông đúc, lưu truyền mười đời tôn tử như ở Đông Hải long cung, nhưng để sống sung túc thì cũng không thành vấn đề. Nếu người ở động phủ Thanh Khưu không quen thì ta vẫn còn Thanh Liên phủ ở tầng thứ ba thiên giới, tu sửa lại một chút thì cũng thoải mái lắm".
"Ta chỉ có một muội muôi, tính tình hơi bưởng bỉnh, nếu như cô cô không thích thì đứng để ý đến nó là được. Ngoài ra, còn có các trưởng lão vào gia quyến trong tộc, mấy người này cũng dễ nói chuyện…"
Tiên nam nhỏ giọng kể ra xuất thân và gia tộc của mình, cuối cùng chậm rãi nói: "Cô cô thấy ta thế nào? ".
"Câm miệng! ", lúc lâu sau từ trên mây truyền đến một tiếng quát giận dữ.
Ngày thứ nhất đã trôi qua như vậy.
Ngày thứ hai, tiên nam vẫn bị trói dưới đất, tiên nữ vẫn