Tác giả: Kim Nhật Si
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.
gờ nhìn ta một lượt, để cho yêu quái xoa đầu hồi lâu, thình lình nói: "Mẫu thân, con muốn đi mao xí".
Yêu quái trìu mến lắc đầu: "Đã khuya lắm rồi, không được".
Rồi nó chỉ lên giường: "Nhi tử ngoan, con đi ngủ đi nhé, chút nữa mẫu thân qua ngủ với con".
Nhi tử ta ngừng lại, liếc nhìn ta một cái, rồi ngoan ngoãn đi về phí chiếc giường. Ta nhìn tay chân nhỏ bé của nhi tử loay hoay trèo lên giường, cứ mặc nguyên y phục như vậy mà nằm xuống, ngay đến bộ đồ ngủ nó thích nhất cũng không thèm thay.
Yêu quái nhéo cổ ta đứng lên, ghé sát vào tai ta nói nhỏ: " Có phải là căng thẳng lắm không? ".
"Nhi tử của ngươi đáng yêu lắm, ta cũng không nỡ xuống ta. Nhưng nó mẫn cảm quá, ngày mai ta sẽ khiến nó thành một đứa trẻ ốm yếu".
Ta tức giận vô cùng, hướng về phía yêu quái kêu lên một tiếng thật dài.
Yêu quái ném ta vào trong tủ, tiếp theo đó bên ngoài truyền đến tiếng đóng mở cửa, chắc gã đã đi ra ngoài.
Ta kêu lên "meo meo", không ngừng cào vào cánh cửa. Cửa nhanh chóng được mở ra, bàn tay nhỏ bé của nhi tử thò vào, cố sức ôm lấy ta.
Ta liếm liếm tay nhi tử, dùng sức cọ vào người nó, sau đó chạy đến cạnh cửa, cố gắng cào cào. Nhi tử ta cũng bước tới: "Có phải ý người muốn bảo ta chạy trốn không? ". Ta dùng sức vẫy đuôi.
Nhưng cả cửa chính và cửa sổ đều không thể mở ra được. Hiển nhiên là lúc tên yêu quái ra ngoài đã dùng yêu pháp phong kín rồi.
Ta không còn cách nào khác, đành nhảy lên giường, có sức cào cào, tỏ ý nhi tử hãy tiếp tục nằm trên giường giả vờ ngủ. Nhi tử làm theo ta, khuôn mặt nhỏ nhắn ghé sát lại, đôi mắt to tròn ánh lên thần sắc nghi hoặc bất an: "Ngươi biết mẫu thân ta ở đâu sao? ". Ta "meo" một tiếng, liếm lên khuôn mặt nó, đuôi vỗ bồm bộp lên giường. Một lúc sau, nó cuối cùng cũng chịu nằm trở lại trên giường ngủ. Ta khen ngợi liếm tay nó, sau đó ta nhảy lên bàn cạnh cửa sổ, cao giọng kêu lên, hy vọng tiếng kêu của ta có thể thu hút ai đó đến đây.
Thế nhưng dự tính của ta lại không được như ý.
Lát sau, yêu quái quay trở về.
Gã cầm lấy Cơ Canh kiếm đang đặt lên bàn, khuôn mặt hiện lên nụ cười giả tạo.
"Ngươi đoán thử xem ta nghe thấy điều gì? ".
Ta lui vào trong góc, cảnh giác nhìn gã.
"Ngươi yên tâm, trước khi ta hút hết nguyên thần trên người ngươi, ta sẽ không làm gì ngươi đâu", hắn lại véo lấy gáy ta mà kéo lên, ghé sát lại gần tai ta nói khẽ: "Ta nghe thấy một chuyện rất thú vị, có muốn nghe không? ".
"Ước định giữa hai vị sư huynh của ngươi chính là ngươi trao kiếm cho ai, người kia phải tự động rút lui, hì hì, rút lui khỏi cái gì đây? ".
Ta sững người, yêu quái vẫn tiếp tục cười giả lả: "Có phải ngươi thích người mặc y phục trắng không? Vậy ta sẽ trao kiếm cho người mặc y phục màu xanh là được rồi".
Cả đời bản tiên cô gặp qua vô số yêu quái, nhưng kẻ đứng trước mặt ta là xấu xa nhất.
Ta phẫn nộ "meo" một tiếng.
Còn có một chuyện thú vị nữa, yêu quái cúi đầu, tiếp tục tiết lộ: "Lệ Ma mà các ngươi phải đối phó, chính là ta đây nè", nói xong còn quay qua ta lộ ra hàm răng trắng ghê rợn.
Lần đầu tiên bản tiên cô phát hiện ra, khuôn mặt của mình lại có thể âm hiểm kinh khủng như vậy.
"Đừng hy vọng hai vị sư huynh của ngươi có thể phát hiện ra. Điểm lợi hại nhất của ta là ta có thể ẩn nấp dưới đủ loại hình dáng, thiên biến vạn hóa. Ta đã hút tinh khí của ngươi, nguyên thần trên người ta sẽ giống hệt với ngươi. Hai vị sư huynh của ngươi sẽ không phát hiện ra đâu".
Vừa dứt lời, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa.
Ta co ro ở chỗ cũa mà run lên cầm cập, nhìn thấy Lệ Ma ra mở cửa, người đứng ở cửa chính là Đế quân.
Ngọn lửa hy vọng trong lòng ta lại bắt đầu bùng cháy mãnh liệt.
Trên tay Đế quân còn bưng một chén gì đó đang tỏa khói nghi ngút. Ta từ xa ngửi được mùi bánh trôi nước hương hoa quế.
Sư muội, bình thường trước lúc đi ngủ, Hàn Nhi luôn luôn ăn thêm bữa khuya, hôm nay sao muội lại quên mất thế?.
Lệ Ma "à" một tiếng, vỗ lên đầu mình như thể bừng tỉnh: "Hôm nay gặp lại Hàn Nhi vui quá, nên muội lại quên mất". Ta thấy hắn diễn y như thật, bất giác cũng ngẩn người, bởi vì người có thói quen ăn bữa khuya là ta chứ không phải Hàn Nhi. Hơn nữa thứ nhi tử ta ghét nhất chính là đồ vừa ngọt lịm vừa ngấy như bánh trôi nước hương hoa quế này.
"Nhưng mà bây giờ Hàn Nhi đã ngủ rồi, sư huynh cứ để đây đi, muội chờ nó tỉnh dậy rồi đút cho nó ăn sau".
Trái tim ta lại sắp nhảy khỏi lồng ngực.
Đế quân đi thẳng tới bên giường. Hàn Nhi đang nằm giả vờ ngủ, sớm đã trở mình bò dậy, kéo lấy tay áo phụ thân nó, rồi vẫy tay với ta: "Meo meo".
Ta đang định xông tới, lớp da đằng sau cổ đã bị tóm lấy, ta lại bị kéo lên.
Đế quân đặt chén xuống, nghiêng người ngồi trên giường, một tay ôm lấy nhi tử, tùy tay chỉnh lại mấy sợi tóc dính trên má nó. Sau đó y giống như là vô tình ngẩng đầu lên, đánh giá nữ nhân đứng trước mặt y từ trên xuống dưới, nói ra một câu khiến người khác kinh ngạc: "Sư muội, chuyện cùng song tu muội hưa với ta tại hội Du Đăng, không biết muội đã suy nghĩ đến đâu rồi? ".
5.
Yêu quái đỏ mặt: "Nhị sư