Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng

Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng

Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.

ưu lạc đầu đường xó chợ cũng không bao giờ muốn nhìn thấy lại khuôn mặt lúc nào cũng lầm lì, lạnh nhạt của bố mình.
Cô đã đi rất lâu rất lâu, đi qua dọc bên sông Tiện, đi qua cả trường học. Ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ rực cả một góc trời, cuối cùng đi mãi cô cũng đã mệt nhoài, ngồi xổm xuống, ánh nắng chiều ta kéo dài bóng cô in xuống dưới đất.
Cô nghĩ cô đã lạc đường mất rồi, cô không còn có thể tìm được đường về nhà nữa rồi.
Cô nghe thấy tiếng chuông xe đạp, ngẩng đầu lên, nhìn thấy từ cuối góc đường có một chiếc xe đạp màu xanh lam lao đến, trên xe là một cậu thiếu niên thanh thoát mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, mái tóc màu nâu bị gió thổi tung bay, đôi mắt anh hiền hòa và sáng lấp lánh như vì sao, nơi khóe miệng thấp thoáng nụ cười.
Anh ấy thật là đẹp trai, còn đẹp hơn tất cả những ngôi sao nổi tiếng trong những cuốn album ảnh!
Chiếc xe đạp dừng lại ở trước mặt cô, anh mỉm cười với cô, hàm răng trắng sáng lấp lánh như kim cương:
- Hi, chào em!
Anh ngồi xổm xuống trước mặt cô, đôi mắt đen tuyền chăm chú nhìn cô rất đỗi dịu dàng, lấy ra một mảnh khăn ướt sạch tinh ngào ngạt hương thơm, dịu dàng lau vết nước mắt vẫn còn chưa khô ở trên mặt cô.
- Em gái à, có phải là em lạc đường rồi không? Nói cho anh biết, em ở đâu, anh sẽ đưa em về nhà.
Giọng nói của anh vừa vang vừa trong lại rất ân cần chu đáo, trên chiếc áo sơ mi trắng tinh của anh tỏa ra mùi hương bạc hà rất dễ chịu, từng nhất cử nhất động của anh đều khiến cô cảm nhận được thành ý lương thiện.
Đột nhiên, anh ngừng tay, ánh mắt anh dừng lại trên cánh tay trần của cô, ở đó có rất nhiều những vết thương tím bầm.
Anh khẽ nhấc cánh tay Mạch Khiết lên, trong mắt anh tràn ngập sự thương xót:
- Chuyện này là sao vậy hả em?
Mạch Khiết nói giọng nghẹn ngào:
- Là bố em đánh đấy… bố em không thích con gái, ông suốt ngày đánh em…
Mạch Khiết rất tin tưởng anh, tình nguyện nói cho anh biết tất cả sự việc. Và lời tâm sự của cô quả nhiên đã gây được sự đồng tình và mối quan tâm sâu sắc của anh.
Anh dịu dàng vuốt tóc cô vẻ yêu chiều:
- Em tên là gì vậy? Anh tên Tiêu Ly, sau này em có thể gọi anh là anh Tiêu Ly.
Anh chỉ tay về một nơi không xa:
- Anh là học sinh cấp 3 của trường trung học số 14, em có thể đến trường tìm anh.
Mạch Khiết vội vàng nói cho anh biết tên của mình.
Anh nắm tay cô, đỡ cô ngồi lên yên sau xe đạp:
- Anh sẽ đưa em đi ăn KFC. Em ngồi chắc nhé!
Chiếc xe đạp lao nhanh trên đường, cô nắm thật chặt vào eo anh, mái tóc tung bay, trong khoảnh khắc đó cô cảm thấy mình là cô bé vui vẻ hạnh phúc nhất trên đời, bởi vì cô có một người anh tuấn tú như vậy!

Trên đường, khi đi qua sạp bán đồ lưu niệm, Tiêu Ly mua một chiếc chong chóng màu xanh lam, giắt ở giỏ xe.
Anh nói với cô:
- Chiếc chong chóng cứ quay tròn quay tròn, sẽ đem vận may đến cho em. Anh tặng em chiếc chong chóng này, sau này, khi gặp những chuyện không vui thì có thể xoay tròn nó, nó sẽ đem đến vận may cho em, đem đến niềm vui cho em.
Kể từ ngày hôm đó, trong cuộc sống của cô đã có thêm một người, anh tên Tiêu Ly.
Trong suốt thời gian hai năm, họ thường xuyên gặp mặt, luôn là Mạch Khiết đi tìm anh, sau khi bị bố đánh, hoặc là khi thi được điểm tốt, hoặc là khi có tâm sự muốn trò chuyện, cô đều khoác cặp sách trên vai đứng ở trước cửa trường trung học số 14, đợi Tiêu Ly tan học, sau đó ngồi ở đằng sau yên xe đạp của anh, để anh đưa đi ăn hamburger hoặc là phở chua cay. Tiêu Ly thì thường xuyên tặng Mạch Khiết truyện cổ tích, cuốn sổ nhật ký và những chiếc bút máy kim tinh đẹp đẽ.
Cô đã từng đến nhà anh, đó là một ngôi nhà rất đẹp, khác hẳn với ngôi nhà của cô.
Trong sân những bông hoa mẫu đơn nở rực rỡ, cây thường thanh leo kín nửa bức tường, một chú chó săn màu vàng kim trung thành thường lười biếng nằm nhoài dưới ánh nắng mặt trời để sưởi nắng. Tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ màu trắng muốt lúc nào cũng sạch bóng, trên chiếc bàn uống nước được chạm trổ hình hoa màu café bày rất nhiều các loại hoa quả và các loại trà để nhiệt tình khoản đãi những người khách đến chơi.
Bố mẹ Tiêu Ly đều là những người từ nước ngoài trở về, thu nhập rất hậu, cư xử dịu dàng nhân từ. Dưới sự giáo dục dạy dỗ của những người bố mẹ như vậy, Tiêu Ly giống như được nuôi dưỡng ở trong nhà kính, nho nhã điềm tĩnh, dịu dàng như nước.
Ánh sáng xuyên qua cửa sổ kính có in hình hoa tử kinh, chiếu thẳng vào chiếc bàn sạch bóng. Trên đó đặt một tờ giấy Tuyên Thành[1'>, Mạch Khiết cầm lấy chiếc bút lông đã được chấm đầy mực và bắt chước viết thư pháp.
[1'> Loại giấy cao cấp do thành Tuyên và huyện Kinh ở tỉnh An Huy Trung Quốc sản xuất, dùng để viết chữ bút lông và vẽ quốc họa, chất giấy dai bền, khó rách, không bị mọt đục, hút mực đều, để được lâu.
Tiêu Ly nhẹ nhàng đứng đằng sau cô, thỉnh thoảng cúi đầu xuống, những sợi tóc màu nâu rủ xuống che mất nửa khuôn mặt anh. Bàn tay anh cầm lấy bàn tay cô, dạy cô viết từng nét từng nét bút lông.
Anh viết thư pháp rất đẹp, còn biết cả vẽ tranh nữa, nhưng anh giỏi nhất chính là dựa vào tấm cử


XtGem Forum catalog