Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1227 lượt.
nh ảnh của nhau, lãng quên luôn cả thế giới bên ngoài.
Mai Nhược Thần thấy khó chịu vì bị bỏ rơi, cố tình tỏ ra hiếu kỳ:
- Tiêu Ly, đây là ai vậy? Là họ hàng nhà anh à?
Mạch Khiết lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, trong lòng thầm đánh giá thực lực của đối phương, rồi vội vàng thu lại ánh mắt sắc nhọn vô tình đã để lộ ra, sụp hàng lông mi để che đôi mắt. Lý Mộng Long nhắc nhở cô cần phải khiêm nhường xuất hiện trước mặt Tiêu Ly, không được để cho anh cảm thấy rằng cô đến có mục đích, như vậy sẽ gây áp lực cho anh.
Tiêu Ly trìu mến xoa xoa mái tóc Mạch Khiết:
- Là cô em nhà hàng xóm anh quen biết từ lúc nhỏ, đã lớn bằng ngần này rồi, bọn anh đã mười mấy năm không gặp mặt.
Mạch Khiết tiện thể nắm lấy tay anh, nói bằng giọng nũng nịu ngây thơ:
- Một người họ hàng nhà em học ở trường Đại học Truyền thông, cô ấy nhắc đến anh, em đang suy ngẫm xe thầy Tiêu này có phải anh Tiêu Ly của em hay không, thật không ngờ lại đúng là anh. Em còn cứ tưởng, cả cuộc đời này sẽ không bao giờ còn gặp được lại anh nữa.
Ánh mắt Mai Nhược Thần cứ nhìn chằm chằm vào bàn tay cô đang nắm chặt tay Tiêu Ly, nhướng lông mày, nhìn cô một cái với thái độ thù địch.
Và Mạch Khiết cũng lạnh lùng đáp lễ lại cô ta một cái, khoác cánh tay của Tiêu Ly, trong lòng thầm nghĩ, đây là cái lợi của mối quan hệ thanh mai trúc mã, đã có vị trí cao hơn hẳn so với những người khác.
Tiêu Ly vẫn đang chìm đắm trong nỗi vui mừng được gặp lại cô em gái nhỏ năm xưa, không hề hay biết hai cô gái đã vì anh mà ngầm đấu chọi với nhau bao nhiêu hiệp rồi.
Ngồi trong căn hộ có ba phòng ngủ, hai phòng khách của Tiêu Ly, có thể cảm nhận thấy trong phòng toát ra phong thái của dòng dõi thư hương, căn phòng sạch bong không chút bụi, cách bố trí căn phòng rất trang nhã, giống như phong cách nhà anh trước đây. Anh quay người chuẩn bị pha trà cho hai cô gái. Mạch Khiết và Mai Nhược Thần ngồi trên sofa, cùng nhìn nhau vẻ thăm dò.
Phụ nữ thường có trực giác rất chuẩn, Mạch Khiết biết cô ta chắc chắn đã cảm nhận được mục đích của mình, như thể chính cô cũng biết được Mai Nhược Thần quyết không cam tâm chỉ làm một người bạn bình thường của Tiêu Ly vậy.
Ôi, Mạch Khiết nghĩ, sao cuộc sống của mình lại mệt mỏi như vậy, ở trong chốn công sở đã phải đấu chọi một mất một còn với Lâm Đại, trên tình trường lại gặp phải đối thủ như Mai Nhược Thần, lại còn có cả cô bạn gái danh chính ngôn thuận vẫn chưa xuất hiện. Cho nên nói rằng con người muốn đạt được thứ gì đó, nhất định phải trả giá, câu nói thuận buồn xuôi gió vốn chỉ là câu nói tự lừa mình lừa người mà thôi.
Mai Nhược Thần hỏi:
- Mạch Khiết, chắc cậu cũng trạc tuổi tôi, cậu làm gì vậy?
Tiêu Ly đặt cốc trà xuống bàn uống nước, cũng hỏi:
- Đúng vậy, anh vẫn chưa biết giờ em đang làm gì đấy!
Câu hỏi này, trước khi đến, Mạch Khiết đã nghĩ sẵn đáp án, chỉ có thể tạm thời giấu anh, không thể nói cho anh biết cô là Tổng biên tập của M Beautiful. Không thể để anh cảm nhận thấy cô hoàn toàn khác biệt với hình ảnh cô em hàng xóm đáng thương trong ấn tượng của anh.
Mạch Khiết vuốt vuốt đuôi tóc, trả lời rất nho nhã:
- Em đang học thạc sĩ trong trường đại học sư phạm.
Mạch Khiết đúng là tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm, cũng vẫn luôn có ý định học lên thạc sĩ, chỉ là vẫn chưa có thời gian mà thôi. Bây giờ, coi như cũng chỉ là nói trước với anh ấy chút thôi, cũng không thể hoàn toàn coi là lừa dối được.
Gồng mình lăn lộn chốn công sở mấy năm qua, Mạch Khiết đã nắm vững được việc tự lừa dối mình và tự an ủi mình một cách thành thục, tìm được điểm cân bằng tâm lý giữa sự trao đổi của hai vấn đề. Mạch Khiết cho rằng, nếu như vì mục đích nào đó, mà lựa chọn một số phương pháp linh hoạt có tính khả thi là hoàn toàn hợp lý.
Tiêu Ly khẽ “ồ” một tiếng:
- Vậy thì đúng là trùng hợp thật đấy, Mai Nhược Thần cũng đang học nghiên cứu sinh ở trong trường này, các em đúng là có duyên với nhau.
Mạch Khiết và Mai Nhược Thần lại một lần nữa chạm ánh mắt nhau, đúng là rất “có duyên” mà! Kỳ phùng địch thủ, ngang sức ngang tài, người tám lạng, kẻ nửa cân.
Dường như để thị uy, Mai Nhược Thần nói:
- Tiêu Ly, lần trước em giới thiệu cho anh phương thuốc dân gian, lấy quả tuyết lê hầm với gà đồi, anh ăn xong, bệnh ho của anh đã đỡ được chút nào chưa? Hay là để em đem đến cho anh thêm ít tuyết lê, em vẫn còn mà.
Tiêu Ly mỉm cười cảm ơn:
- Đã đỡ nhiều rồi, không ho nữa. Làm em phải lo lắng rồi.
Mạch Khiết nghĩ thầm, có gì đáng để khoe khoang chứ, khoe khoang cô rất thân thiết với anh sao? Có thể chăm lo cho cuộc sống của anh sao?
Hừ, chuyện vặt, không lộ ra cho cô thấy một chiêu, cô lại không biết sức nặng của tôi ra sao.
Mạch Khiết tháo từ trên cổ ra một miếng ngọc thạch đã xỉn màu, nói:
- Anh Tiêu Ly, anh có còn nhớ miếng ngọc thạch này không?
Mạch Khiết đã cố tình đeo miếng ngọc thạch trước khi tới gặp anh. Nếu như đúng là đeo món đồ này đến M Beautiful làm việc, chắc chắn sẽ bị người ta cười nhạo giễu cợt ba ngày ba đêm mất.
Anh ngẩn người, gật đầu:
- Hồi đó