Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.
oàn toàn trái ngược với phong cách vốn có của chúng ta, như vậy thì quá mạo hiểm.
Trước đây ông ta chưa bao giờ quản lý đến những công việc cụ thể, chắc chắn là Lâm Đại đã nói gì đó với ông. Sếp vốn không hề tín nhiệm cô – tổng biên tập mới.
Mạch Khiết nhìn Lâm Đại một lát, Lâm Đại có vẻ như có tật giật mình, vội né tránh ánh mắt cô, Mạch Khiết cười nhạt. Cô nói với sếp:
- Anh Kha Đậu hôm qua nói với tôi, tổng biên tập Tưởng Văn bên Vu Môn hôm qua đã liên hệ với anh ấy, cũng muốn mời anh ấy viết chuyên đề.
Sếp dặc biệt quan tâm đến Vu Môn, đặc biệt là từ khi Tưởng Văn nhảy sang bên đó, Tưởng Văn thực sự đã nắm quá rõ về M Beautiful, thế mà ông lại không hề hay biết chút gì về thông tin nội bộ được rêu rao là chuẩn bị thay đổi phiên bản.
Ông gật đầu:
- Được rồi, ngay cả bên Vu Môn cũng coi trọng chuyên đề của Kha Đậu như vậy, vậy thì các bạn hãy cứ kiên trì sự phá cách, nhưng tôi chỉ cho các bạn thời gian nhiều nhất là nửa năm, nếu tình hình không ổn, nhất định phải điều chỉnh trở lại. Mạch Khiết, cô vừa mới đảm nhận vai trò tổng biên tập, có rất nhiều người đều mong chờ cô thể hiện khả năng, tôi hy vọng, cô không làm cho mọi người phải thất vọng.
Hừ, cái gì mà hy vọng không làm cho mọi người thất vọng, cũng chỉ là bảo cô đừng làm cho một mình ông thất vọng mà thôi.
Mạch Khiết bình tĩnh nói:
- Thưa sếp, nếu như em không làm tốt M Beautiful phiên bản mới, em bằng lòng gánh chịu mọi trách nhiệm.
Mạch Khiết coi như đã đưa ra một bản cam kết thi hành quân lệnh trước mặt mọi người. Cô không thể để Lâm Đại coi thường mình.
Khi từ văn phòng của sếp bước ra, Lâm Đại lạnh lùng nói:
- Mạch Khiết, con người cô đúng là không biết kiên nhẫn, cho dù là một người làm nghề xuất bản tạp chí dày dạn kinh nghiệm, cũng không dám đảm bảo làm nửa năm đã có khởi sắc! Đương nhiên, cô chưa từng làm tổng biên tập bao giờ, bây giờ chắc là cảm thấy đây đúng là lúc mình bộc lộ tài năng rồi.
Mạch Khiết mặt lạnh tanh, nói:
- Tôi nhớ là chính cô cũng chưa từng làm tổng biên tập thì phải!
Sau đó, cô nghênh ngang bỏ đi trước ánh mắt tức giận của Lâm Đại.
Mạch Khiết nghĩ, có gì mà vênh váo huênh hoang chứ, bây giờ chúng ta đang đứng ở vị trí bình đẳng, còn muốn châm chích tôi, Mạch Khiết tôi đây không phải là người dễ bị bắt nạt đâu.
Lý Mộng Long đi theo Mạch Khiết, Mạch Khiết quay đầu lại hỏi anh ta:
- Tưởng Văn thực sự đã tìm Kha Đậu sao?
Anh ta nhún vai:
- Tôi lừa sếp đấy.
Mạch Khiết vô cùng kinh ngạc:
- Gan anh thật không nhỏ chút nào đấy! Ngay cả sếp mà cũng dám lừa, tôi và Lâm Đại đều không có cái gan đấy!
Lý Mộng Long nói:
- Gan cô cũng đã đủ lớn lắm rồi, thật không ngờ lại dám đưa ra bản cam kết thi hành quân lệnh, gánh vác trách nhiệm, cô định gánh vác như thế nào? Nhưng, câu nói này cũng rất mơ hồ, phương thức gánh vác trách nhiệm có rất nhiều kiểu…
Mạch Khiết lắc đầu:
- Lần này tôi không chơi trò chơi câu chữ, nếu như thất bại, tôi sẽ lấy việc từ chức để gánh vác trách nhiệm.
- Cô nắm chắc phần thắng như vậy sao?
Mạch Khiết lắc đầu, cảm thấy có gánh nặng nghìn cân đang treo trên người mình:
- Nói thực, tôi không nắm chắc gì cả. Nhưng tôi không muốn cho ra đời một ấn phẩm mà đã tràn lan trên thị trường. Tôi muốn sáng tạo nên cái mới. Bản kế hoạch này mặc dù do anh viết ra, nhưng sau khi đã trải qua cuộc khảo sát thị trường một cách tỉ mỉ như vậy, tôi cảm thấy rất có tính khả thi. Bất luận thế nào, cũng cần phải thử vận may một chuyến.
Mạch Khiết chăm chú nhìn anh ta:
- Anh cứ yên tâm, cho dù tôi từ chức, Lâm Đại cũng sẽ giữ anh ở lại, bát cơm của anh sẽ không bị mất đâu.
Lý Mộng Long nói:
- Việc của tôi, cô không cần phải lo, nhưng cô yên tâm, trong thời gian nửa năm, tôi sẽ theo cô, chúng ta cùng phấn đấu. Thực ra Tưởng Văn cũng có ý định muốn liên hệ với Kha Đậu, cô ta cũng tìm tới tôi, nhưng sau khi cô ta tìm hiểu về phong cách chuyên đề của Kha Đậu, thì lại không hề coi trọng, cho nên đã từ bỏ rồi.
Mạch Khiết ngẩn người, kéo cà vạt của Lý Mộng Long, lôi anh ta đến tận chỗ góc khuất cầu thang, nơi không ai nhìn thấy:
- Lý Mộng Long, anh là tên “nội gián”, tôi đã nghi ngờ anh từ lâu rồi, không ngờ ngay cả phong cách chuyên đề của Kha Đậu anh cũng nói với Tưởng Văn, Lâm Đại bắn súng trước mặt tôi, còn anh thì lại bắn lén tên ở phía sau lưng tôi chứ gì. Rốt cuộc là tôi đã gieo thù chuốc oán gì với anh mà anh lại làm hại tôi như vậy chứ?
Anh ta ủ rũ mặt mày cầu xin:
- Ối ối, nhẹ tay một chút, nhẹ tay một chút, cô xem này, tôi sắp bị cô thắt cổ chết rồi đây, độc ác nhất là lòng dạ phụ nữ! Cô hung hãn như vậy, sao có thể gả chồng được chứ, nếu tôi là cái anh chàng mọt sách ấy, cũng không dám cưới cô đâu!
Mạch Khiết nới lỏng tay, tức giọng quát, bật khóc:
- Tôi phải chịu áp lực lớn quá, không có lấy một ai giúp đỡ cả, anh lại còn bắn lén tên vào sau lưng tôi, trước mặt tôi là sói, sau lưng là hổ, tôi phải làm gì đây…
Anh ta cầm lấy chiếc cà vạt đạ bị cô vò nhăn nhúm, lau nước mắt cho cô:
- Yên tâm đi, tôi sẽ giúp c