Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1223 lượt.
ô. M Beautiful phiên bản mới cũng có phần của tôi mà.
Mạch Khiết vừa khóc vừa lắc đầu, áp lực thực sự qua lớn, quan trọng là cô không muốn thua Lâm Đại, Lâm Đại đang chờ đợi để cười nhạo cô kia kìa!
Lý Mộng Long giơ tay ra, ôm cô vào lòng, để cô dựa vào vai anh mà khóc.
- Cô đừng khóc nữa, con người tôi không thể nào chịu đựng được khi nhìn thấy phụ nữ khóc. Cô nói xem, sao cô lại phải tự làm khổ mình thế chứ, cứ an phận thủ thường làm một cô tổng biên tập nhỏ, nhận mức lương cao lại có nhiều phúc lợi, có gì không tốt chứ, sao cứ phải tự đấu với chính mình chứ! Không có lòng tin đối với năng lực của mình thì đừng có đưa ra bản cam kết thi hành quân lệnh thế… Cô xem cô kìa, đã khóc ướt hết áo sơ mi của tôi rồi.
Mạch Khiết giơ tay lên kéo tai anh ta:
- Lý Mộng Long, tôi xin anh đấy, anh hãy đi sang tổ của Lâm Đại đi, anh đừng theo tôi nữa, anh đã nói với Tưởng Văn tất cả những việc của tôi, sau này sao tôi còn có thể tín nhiệm anh được nữa?
Anh ta nhăn nhó mặt mày vì đau đớn:
- Tổng biên tập Mạch, cô hãy nghe tôi nói hết đã! Sao tôi lại có thể nói cho Tưởng Văn biết thực tình chứ! Bản kế hoạch này là do tôi viết ra, nếu làm không tốt, cô nghĩ là tôi sẽ cảm thấy dễ chịu lắm sao? Tôi chỉ nói với cô ta, chuyên đề của Kha Đậu mang chủ nghĩa giáo điều của phong kiến, nhưng cô lại coi như báu vật. Cô yên tâm đi, trong lòng cô ta, Lâm Đại mới là đối thủ đáng gờm, cô ta vẫn còn chưa biết thực lực của cô đâu!
Thì ra là như vậy.
Nhưng, Mạch Khiết vẫn có chút gì đó không vui, thì ra trong lòng Lâm Đại và Tưởng Văn, họ mới là kỳ phùng địch thủ ngang sức ngang tài, mình chẳng qua chỉ là sắm một vai phụ mà thôi, lẽ nào họ cứ nghĩ cô chỉ có khả năng đảm nhận vai trò trưởng ban thôi sao?
Lý Mộng Long vẫn đang kêu gào ở đó, Mạch Khiết đột nhiên bừng tỉnh, cô phát hiện ra mình vẫn đang ở trong vòng tay của anh ta, hơn nữa còn đang giơ tay ra véo tai anh ta – để người khác nhìn thấy, ai tin được đây là cấp trên đang tức giận với cấp dưới chứ, còn cứ tưởng là đôi tình nhân đang hờn dỗi nữa kia.
Mạch Khiết vội vàng thả tay ra, đồng thời đẩy anh ta ra xa:
- Lý Mộng Long, con người anh thật là đê tiện, thấy người ta xinh đẹp, nhân cơ hội lợi dụng người ta. Anh đừng có đi theo tôi, đợi tôi ra hẳn rồi hãy đi ra.
Sau đó đẩy cửa bước ra ngoài.
Lý Mộng Long vẫn nhăn nhó, nhìn cô gái nói bừa giữa ban ngày ban mặt không chút áy náy ung dung bước ra khỏi tầm mắt mình.
Mạch Khiết bước về văn phòng làm việc của mình, chợt nghe thấy tiếng cãi cọ lộn xộn từ trong phòng khách truyền tới. Cô nhíu mày, đúng thật là, coi đây là nơi nào chứ, cái chợ đấy à? Ai lại kêu gào ầm ĩ ở đấy vậy, chẳng thấy bóng dáng một người nhân viên bảo vệ nào cả, lẽ nào thực sự cần phải đuổi việc sao?
Cô loáng thoáng nghe thấy có người hét gọi tên cô: “Mạch Khiết”, “Mạch Khiết”, giọng nói vừa to vừa chói tai.
Mạch Khiết vội vàng bước ra ngoài, một biên tập viên nói với cô:
- Tổng biên tập Mạch, người này cứ nhất định đòi gặp chị, ông ta nói là bố của chị.
Mạch Khiết vội vàng bước vào giữa đám đông. Một người đàn ông tóc hoa râm rối bù, mặc một chiếc áo ba lỗ, quần đùi và đi dép lê đang bị mấy người khác chặn lại, quả nhiên đó là bố cô!
Bố Mạch Khiết ngồi trong văn phòng làm việc của cô, đi chân trần, ném đôi dép lê sang một bên, tay cầm cốc nước uống ừng ực.
Năm Mạch Khiết 18 tuổi, bố Mạch Khiết đã chuyển nhà và kết hôn với góa phụ Lưu, Mạch Khiết sống ở trong ký túc xá, chị gái lấy chồng. Từ đó về sau, ba người gặp mặt thường là ở nhà chị gái, có đôi khi ăn bữa cơm bình dân ở ngoài quán.
Từ sau khi bố Mạch Khiết lấy bà Lưu, thì luôn mong ngóng sinh ra được một thằng con trai, nhưng qua bao nhiêu năm mà bụng bà Lưu vẫn phẳng lì. Cả cuộc đời này, không sinh được một thằng cu có lẽ là bi kịch lớn nhất cuộc đời ông.
Mạch Khiết lấy rèm cửa che khuất cửa kính trong phòng làm việc, cô biết lũ yêu nghiệt bên ngoài cửa chắc chắn đang bàn tán bình luận xôn xao – thì ra bố của tổng biên tập Mạch lại là một kẻ đầu đường xó chợ như vậy. Mỗi người đều không được quyền lựa chọn xuất thân của mình, có một người bố thô lỗ ngu muội ngoan cố như vậy, có lẽ là bi kịch lớn nhất trong cuộc đời của Mạch Khiết.
Mạch Khiết nói với vẻ thiếu kiên nhẫn:
Cô Lưu chính là mẹ kế của Mạch Khiết, bình thường rất ít khi qua lại với nhau, bà cũng chưa bao giờ mời Mạch Khiết và chị gái đến nhà ăn cơm, cậy mình có chút tài sản nên rất coi thường cả nhà họ Mạch.
Mạch Khiết lạnh lùng nói:
- Tại sao lại bảo con đến, con có thân quen với cô ấy đâu, gặp nhau chẳng có gì để nói cả.
- Con bé này, đừng có tưởng mình học được ít chữ là có thể coi thường người khác, bà ấy bảo mày đến thì mày cứ đến đi! Dù sao thì cũng coi như là người một nhà.
- Con chẳng phải là người một nhà với bà ta đâu! Trước đây, khi con còn đi học, sao không thấy nói là người một nhà, còn không cho bố đóng tiền học phí cho con, nếu không phải là nhờ được chị, bây giờ chưa biết chừng con đan