Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.
, trong đó viết lớn lên em muốn lấy anh Tiêu Ly… Sao thế?
Mạch Khiết chớp mắt khẽ hưng phấn:
- Em đã gặp được anh ấy rồi, thì ra anh ấy là phó giáo sư trẻ nhất trong trường của Mạch Tiểu Lạp. Chúng em đã trao đổi số điện thoại của nhau rồi, hồi trước, anh ấy cũng đã trở lại bên sông Tiện đề tìm em, nhưng em đã không còn ở đấy nữa, nên mới mất liên lạc…
Chị gái cô khá ngạc nhiên:
- Thật vậy sao? Hai người có thể gặp lại được nhau cũng là có duyên lắm đấy, thế nào, tình hình hiện giờ của hai người ra sao rồi?
Mạch Khiết thở dài:
- Điều kiện của anh Tiêu Ly tốt như vậy, hơn nữa anh ấy cũng đã 31 tuổi rồi, chị nói xem còn có thể như thế nào được nữa? Anh ấy đã có một cô bạn gái yêu nhau được mười năm rồi, cô gái ấy chuẩn bị đi Mỹ du học, nghe Mạch Tiểu Lạp nói, cô gái ấy vì muốn đi du học nên không bằng lòng cưới anh Tiêu Ly, cứ dền dứ mãi đến tận bây giờ.
Chị gái cô nói vẻ buồn buồn:
- Tiêu Ly có thể vì một cô gái mà kiên trì mười năm không kết hôn, thực sự rất hiếm có, trên đời này sao lại có người đàn ông như vậy chứ? Cũng không biết gặp lại anh ấy là may mắn hay bất hạnh của em. Đây cũng là số phận của em, hy vọng em tốt số hơn chị, như vậy là chị có thể yên tâm được rồi.
Chị gái là cứ luôn như vậy, bất cứ việc gì cũng đều đổ cho số phận, mà không hề hay biết rằng, số phận cần phải nắm giữ trong tay mình. Cho dù không nhìn thấy được kết quả, nhưng con người cũng cần phải cố gắng để đạt được, cho dù kết quả là sự thất bại, nhưng ít nhất cũng không oán trời trách người.
Dừng xe ở trước một tòa nhà bốn tầng.
Ngôi nhà này là do ông chồng quá cố của bà quả phụ Lưu để lại cho bà ta. Bà quả phụ Lưu cũng trạc tuổi bố Mạch Khiết, nhưng chưa sinh nở bao giờ, chắc là trong người có bệnh, nhưng bà ta có nhà lại có chút tài sản, bố Mạch Khiết tham lam cuộc sống an nhàn, nên đành phải từ bỏ ý nghĩ ly hôn.
Mạch Khiết và chị gái rất ít khi đến đây, không ngờ hôm nay vừa đến đã nhận được sự đón tiếp “nhiệt tình” xưa nay chưa từng thấy.
Trong phòng ăn đã bày sẵn đồ ăn thịnh soạn, là bà quả phụ Lưu – không phải, là cô Lưu đã tự mình nấu nướng, có đầy đủ thịt gà, vịt, cá. Còn có cả một anh chàng da đen sì phụ giúp cho bà.
Vừa nhìn thấy Mạch Khiết, cô Lưu đã đẩy anh ta đến trước mặt cô:
- Nào, nào, Lưu Bân, đây là Mạch Khiết, là con gái út của bác cháu. Tiểu Khiết, đây là Lưu Bân, cháu họ cô, vừa mới mở một cửa hàng ăn.
Anh chàng da đen đó rất rắn rỏi, ánh mắt thể hiện sự láu cá, khuôn mặt rất tầm thường, là loại người mà Mạch Khiết rất ghét.
Anh ta giơ bàn tay nhễ nhại mồ hôi ra bắt tay cô, cô khẽ chạm vào rồi lập tức buông ra ngay, Mạch Khiết là người rất ưa sạch sẽ. Chị gái hiểu Mạch Khiết, chị cũng lén đưa cho cô một tờ giấy ăn, Mạch Khiết vội vàng lau tay.
Anh chàng da đen đó nhìn chằm chằm vào Mạch Khiết, trong mắt toát ra tia lửa rừng rực. Mạch Khiết gợi cảm và thời trang, là kiểu phụ nữ rất cuốn hút đàn ông. Anh ta ân cần đưa thuốc ra mời:
- Em có hút thuốc không?
Mạch Khiết trừng mắt nhìn anh ta một cái, lắc đầu.
Anh ta lại đưa hoa quả.
- Ăn chuối nhé, hay là để anh bóc vỏ cho em?
Mạch Khiết là một cô gái rất mẫn cảm, lập tức cảm thấy có điều gì đó khác lạ, tình thân vẫn cứ che mắt mình, vẫn cứ tưởng mặt trời mọc từ đằng tây thật, tưởng cô Lưu muốn đối xử tốt với hai chị em họ, bây giờ xem ra, rõ ràng là “bữa tiệc làm mối”.
Sau khi nhận thức ra sự khác lạ đó, Mạch Khiết càng đề phòng hơn, nói thẳng luôn với Lưu Bân:
- Không cần đâu, mọi người đều là họ hàng thân thiết, không cần phải khách sáo như vậy.
Nói xong, Mạch Khiết đứng dậy khỏi ghế sofa, nói:
- Chị ơi, em vào nhà bếp xem có giúp được gì không!
Mạch Khiết vừa mới bước vào nhà bếp, thật không ngờ Lưu Bân cũng bám theo cô ngay như hình với bóng, đứng ngay sau cô, nói với vẻ bợ đỡ:
- Không ngờ Tiểu Khiết cũng thật là chăm chỉ đấy!
Sao hai chữ “Tiểu Khiết” được thốt ra từ miệng của anh ta lại khiến cô cảm thấy đặc biệt ghê người?
Có tới ba người trong phòng bếp khá chật hẹp, đi lại rất bất tiện, Mạch Khiết còn ngửi thấy mùi hôi trên người Lưu Bân, khiến cô phải nhăn mũi.
Nhưng anh ta lại vẫn cứ liên tục áp sát lại gần nói chuyện:
- Để khoản đãi bọn em, hôm nay anh đã dốc nhiều công sức lắm đấy, nhìn này, món bầu dục xào lăn này là do anh làm đấy, đàn ông đặc biệt cần món ăn này, để bổ thận…
Mạch Khiết nói với vẻ châm chọc:
- Thảo nào mà tôi thấy có mùi gì hôi hôi, thì ra là có bầu dục lợn à…
Nói rồi, cô vội vàng bịt mũi bước ra ngoài, Lưu Bân sắc mặt ngượng ngùng, nhưng vẫn muốn đi ra theo cô, Mạch Khiết liền quay lại, cười với anh ta:
- Không cần đâu, anh hãy ở bếp nấu món ăn của anh đi! Tôi muốn nói chuyện với bố tôi.
Mạch Khiết sa sầm nét mặt, bước về phía ông bố đang tỉnh bơ ngồi đọc báo.
- Bố nghĩ ra ý tưởng quái quỷ gì thế?
Bố Mạch Khiết giả vờ:
- Có gì đâu!
Mạch Khiết chu môi hất về phía bếp:
- Các người có ý gì vậy chứ!
Bố Mạch Khiết “ồ” một tiếng, đặt tờ báo xuống, nói:
- Tuổi tác của con cũng không còn nhỏ nữa, cô Lưu của