Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341214
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1214 lượt.
đi học khoa Diễn xuất, biết đâu lại có thể xuất hiện một ngôi sao điện ảnh tầm cỡ thế giới. Cái gì Trương Mạn Ngọc, Chương Tử Di, tất cả cho ngồi hóng mát hết cả đi.
Tiếp đến, khiến cho họ phải rơi cả kính, vì thật không ngờ Kha Đậu lại bế Mạch Tiểu Lạp lên, hai tay giữ chặt lấy hông cô, độ khó đòi hỏi kỹ thuật cao như vậy, khiến cho khán giả kêu thét cổ vũ ầm ĩ. Cần phải biết rằng, như vậy có nghĩa là anh ta cần phải cử tạ suốt khoảng thời gian dài mười phút.
Lý Mộng Long nói:
- Yên tâm đi, Kha Đậu ngày nào cũng tập tạ ở nhà, xem ra anh ta thực sự hạ quyết tâm giành được hai nghìn tệ này rồi.
Mấy đôi tình nhân lần lượt đầu hàng, trên sân khấu chỉ còn lại hai, ba đôi. Nhìn Kha Đậu đang hôn điên cuồng Mạch Tiểu Lạp, Mạch Khiết thấy rất ngứa mắt.
Mạch Khiết rầu rầu uống rượu, thầm nghĩ, lẽ nào mình thực sự đã lỗi thời rồi? Người trong cuộc còn không để tâm, mình lo lắng vớ vẩn gì chứ!
Lý Mộng Long vẫn nói mãi không chịu thôi:
- Anh chàng Kha Đậu kia, như thế còn gọi là kỹ thuật gì chứ, nếu là tôi… Nhìn kìa, nét mặt đó của Mạch Tiểu Lạp thể hiện rõ là lao theo tiền thôi, chẳng có chút gì là đang hưởng thụ niềm vui cả. Cho dù là vì tiền, cũng cần phải thưởng thức quá trình vui vẻ của việc này chứ! Có phải không?
Ba chữ “có phải không” của anh khiến cho Mạch Khiết cảm thấy như đang có dụng ý sâu xa nào đó.
Cuối cùng, tiếng vỗ tay đột ngột ngừng bặt, trên sân khấu chỉ còn lại hai đôi. Trước sự mong đợi của mọi người, người hướng dẫn chương trình giơ tay của Kha Đậu lên, còn đưa micro cho anh ta:
- Người anh em, bây giờ anh còn có thể giơ được tay lên nữa không?
Kha Đậu xoa xoa cổ tay, vẫn nói cứng:
- Vẫn được, bạn gái tôi có thân hình rất tuyệt, ôm cô ấy không mất sức.
Hai người bọn họ cầm phong bì, nhảy xuống khỏi sân khấu, tiếng huýt sáo, vỗ tay lập tức vang rền.
Lý Mộng Long nói:
- Con người đúng là kỳ lạ, rõ ràng chỉ ngồi không thôi cũng có được hàng nghìn vạn tệ, lại lao theo chỉ vì giành hai nghìn tệ tiền thưởng, cậu sao phải khổ thế chứ?
Không ngờ Kha Đậu lại mở phong bì ra, lấy từng tờ tiền giấy màu hồng bày ra trước mặt Mạch Tiểu Lạp:
- Đối với tôi mà nói, những đồng tiền này có ý nghĩa rất đặc biệt. Mạch Tiểu Lạp, vừa rồi những lời tôi nói với người hướng dẫn chương trình là thật đấy, không mang theo chút giả dối nào. Số tiền này, coi như là món quà gặp mặt của tôi.
Mạch Tiểu Lạp vẫn chìm đắm trong niềm sảng khoái điên cuồng vừa rồi, nét hồng hào hưng phấn trên mặt vẫn còn chưa tan đi, cô mở to mắt nói:
- Tôi rất thất vọng về anh, anh K ạ. Đừng tưởng tôi không biết, anh cảm thấy áy náy với tôi, nên muốn bù đắp cho tôi. Tôi nói cho anh biết nhé, thứ nhất, việc yêu đương anh đề nghị xuất phát từ sự áy náy, tôi quyết không đồng ý, mọi người đã cùng tham gia “Cuộc hẹn 8 phút” đó, thì đã nói rõ là không chịu trách nhiệm về hậu quả đối với nhau; thứ hai, số tiền này, anh và tôi, mỗi người một nửa, tôi không lấy nhiều hơn.
Cô chia tiền ra làm hai, đẩy một nửa về phía Kha Đậu:
- Mặc dù tôi không thích đọc sách, nhưng tôi cũng biết đạo lý người quân tử kiếm tiền bằng con đường chân chính. Anh yên tâm, tôi không yêu cầu anh bất cứ điều gì chỉ vì tôi đã từng lên giường cùng với anh đâu.
Mạch Khiết hận một nỗi không thể xách tai cô nhóc này lên để lôi vào nhà vệ sinh mà rửa não. Nó đang từ chối Kha Đậu đấy! Một người đàn ông có tài, có danh tiếng lại có nhiều tiền, hơn nữa trông mặt mũi cũng bảnh bao, bất luận cuối cùng có tu thành chánh quả hay không, ít nhất cũng có hy vọng để tu thành chánh quả chứ!
Mạch Tiểu Lạp lại khảng khái nhét tiền vào ví, đứng dậy:
- Đã đạt được mục đích rồi, tôi cũng nên đi thôi, các bạn cùng lớp đang chờ tôi cầm tiền thưởng về để mời họ đi ăn đêm nữa kia!
Cô khẽ vẫy tay chào tạm biệt, ném luôn anh chàng đẹp trai giàu có xuống dưới 18 tầng địa ngục, sau đó khẽ khàng bước đi, khi đi vẫn còn không quên gửi nụ hôn gió đến những anh chàng đẹp trai khác.
Thật đúng là một cái vẫy tay thật khẽ, đã mang đi tất cả những đám mây màu sắc rực rỡ trên thế gian này.
Kha Đậu trợn tròn mắt kinh ngạc chăm chú nhìn theo bóng dáng Mạch Tiểu Lạp khoáng đạt bước đi. Hồi lâu sau anh ta mới định thần lại, vuốt mồ hôi trên trán, nói:
- Ồ, tôi nghĩ tôi đang gặp ác mộng. Trong thế giới hiện thực quyết không thể nào xảy ra chuyện này được. Thật không ngờ tôi lại bị một cô gái từ chối?
Anh đã quên mất anh còn một cậu bạn đểu cáng rất giỏi việc giậu đổ bìm leo:
- Cho tôi xin, nếu như cậu không giới thiệu cậu là Kha Đậu, tôi nghĩ chắc cậu sẽ phát hiện ra cuộc sống của cậu là những cơn ác mộng dài vô tận. Nhưng lần này, cậu còn thê thảm hơn, người ta đã biết cậu có hàng ngàn vạn tệ, nhưng vẫn chẳng màng đến cậu. Cậu có dám viết việc này lên blog của cậu không?
Mạch Khiết đành phải đóng vai một thiên sứ an ủi, cô nghĩ với vẻ ích kỷ, nếu như Kha Đậu thực sự trở thành cháu rể họ của mình, vậy thì cô có thể bắt anh ta viết chuyên đề bất cứ lúc nào cũng được, con n