Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.

, đừng đá nó nữa, cảnh sát đến rồi!”
Tên lưu manh đang đá Trình Hiểu Quân, nhìn thấy xa xa thật sự có xe cảnh sát chạy đến: “Tiểu quỷ, mày thật sự báo cảnh sát?” Sau đó, lại đá thêm hai cước vào người Trình Hiểu Quân.
“Đừng đánh nó nữa, cảnh sát tới là chúng ta không chạy được bây giờ.” Tên lưu manh đang kềm chặt Trần Hiểu Quân buông cô ra, kéo đồng bọn chạy trốn. Tên lưu manh tên Lâm Tử kia cũng định bỏ chạy, nhưng bị Trình Hiểu Quân cả người đầy thương tích ôm chặt chân hắn không buông: “Buông ra!” Sau đó lại nặng nề đá thêm một cước vào Trình Hiểu Quân.
Trần Hiểu Quân được thả tự do, ngây ngốc trong chốc lát, thấy quỷ đáng ghét lại bị đá, khóc nức nở chạy đến cạnh: “Quỷ đáng ghét, cậu buông ra đi, cậu buông ra đi, cậu muốn bị đá chết sao hả?”
Trình Hiểu Quân không nghe theo lời của Quân Quân, vẫn ôm chân hắn, chết không từ bỏ.
“Quỷ đáng ghét!” Quỷ đáng ghét không chịu buông, làm cho Trần Hiểu Quân càng thêm nức nở, không ngừng khóc gọi quỷ đáng ghét, sau đó cũng ôm chân tên lưu manh, không cho hắn đá Trình Hiểu Quân nữa… Cổ họng Trần Hiểu Quân khô cạn, tròng mắt dần mở ra, mơ màng nhìn lên trần nhà, đây là đâu? Không đợi Trần Hiểu Quân hiểu ra, cô đã nghe thấy một âm thanh quen thuộc gọi cô: “Quân Quân, rốt cuộc con cũng tỉnh rồi?”
“Dì, sao dì cũng ở đây, ở đây là …” Bệnh viện? Giường trắng, rèm cửa sổ trắng, vách tường trắng, quần áo cũng màu trắng, “Sao con lại ở bệnh viện?”
Tần Uyển Linh đưa một ly nước ấm cho Quân Quân: “Con quên rồi sao?”
Con quên cái gì? Đúng rồi, con bị tên lưu manh bắt nạt, sau đó… Trần Hiểu Quân nghĩ đến tình cảnh lúc ấy, trong lòng vẫn run lên vì sợ. Hai tay Trần Hiểu Quân run run, nắm tay Tần Uyển Linh khóc nức nở nói: “Quỷ đáng ghét, quỷ đáng ghét ở đâu rồi ạ? Cậu ấy bị người ta đánh, phải nhanh nhanh đi cứu cậu ấy …”
Tần Uyển Linh thấy bộ dạng Quân Quân không biết làm sao, ôm cô vào lòng: “Không sao, Hiểu Quân không sao.”
“Thật sao?” Trần Hiểu Quân không tin được hỏi, quỷ đáng ghét bị đánh không biết thế nào rồi, ngàn lần vạn lần đừng bị đánh đến chết nha…
“Thật!” Tần Uyển Linh vuốt tóc Quân Quân an ủi.
Trần Hiểu Quân ngồi trong ngực Tần Uyển Linh gật đầu như thể yên tâm, vừa lúc, nhìn thấy ba Trần bước vào, lập tức hu hu kêu: “Ba ba! Ba ba…”
Ba Trần đặt thức ăn và vật dụng hàng ngày vừa mang vào xuống, sau đó ngồi lên vị trí mà Tần Uyển Linh vừa nhường cho: “Quân Quân, lớn như vầy mà còn khóc nhè, con đã là người lớn rồi, không được như con nít, không hiểu chuyện nữa.” Ba Trần muốn trách mắng con gái không hiểu chuyện, nhưng nhìn con gái “khóc” đến mức nói cũng không nên lời, cũng không nhẫn tâm trách nữa, “Con mà khóc, Hiểu Quân sẽ bị con đánh thức đó.”
Quỷ đáng ghét? Trần Hiểu Quân từ trong lòng ba ba chui ra: “Quỷ đáng ghét thế nào rồi ạ?”
Ông Trần quay đầu nhìn sang bên cạnh: “Vết thương của Hiểu Quân đã xử lý tốt, nhưng thuốc mê vẫn còn, nên chưa có tỉnh lại.”
Trần Hiểu Quân lúc này mới nhìn sang bên cạnh mình… một người khác đang nằm, quỷ đáng ghét: “Ba ba, cậu ta… cậu ta không sao chứ ạ?” Cô nhớ là quỷ đáng ghét bị đánh thật sự rất thảm…
“Con nói có sao không?” Ba Trần mặt u ám, ông chạy tới bệnh viện lúc cảnh sát còn chưa đi, cảnh sát cũng đã cho ông biết chuyện đã xảy ra: “Lần này cũng nhờ có Hiểu Quân, con mới không có chuyện gì. Nếu như sau này con còn không biết trời cao đất rộng như vậy, lần sau người gặp chuyện không may nhất định sẽ là con!”
“Ba…” Trần Hiểu Quân xấu hổ cúi đầu, cô làm sao biết tan học lại xảy ra chuyện này…
“Thôi bỏ đi”, Tần Uyển Linh nói với ông Trần. “Anh cũng đừng trách Quân Quân, đâu ai muốn chuyện này xảy ra, quan trọng là… mọi người không có chuyện gì.”
Ba Trần rất thành khẩn chạy tới xin lỗi: “Vẫn là phiền cô chăm sóc con gái tôi, lần này lại để cho Hiểu Quân bị thương nằm viện, nếu có chuyện gì bất trắc, tôi cả đời cũng không trả hết ân tình của cô và Hiểu Quân.”
“Anh đừng làm nghiêm trọng như thế, Hiểu Quân mặc dù bị đánh nhiều nhưng không có thương tổn lớn, nằm viện tĩnh dưỡng một thời gian ngắn sẽ không sao.” Tần Uyển Linh ngồi ở trước giường bệnh của Trần Hiểu Quân nhìn con trai: “Em nghĩ Hiểu Quân cũng sẽ không để ý.”
“Dì…” Trần Hiểu Quân thấy dáng vẻ của dì, tự trách kêu lên một tiếng, quỷ đáng ghét là vì cứu mình nên mới bị đánh thành như vậy…
Trình Hiểu Quân mãi cho đến chiều ngày thứ hai mới tỉnh dậy, tỉnh lại chuyện đầu tiên cậu hỏi chính là: “Mẹ, Quân Quân đâu?”
Tần Uyển Linh đỡ con trai dựa vào đầu giường, bất đắc dĩ cười mắng: “Con trai ngốc!”
Trình Hiểu Quân không có để ý đến câu mẹ mắng, nhìn sang cái giường khác, kích động kêu lên: “Quân Quân!”
Tần Uyển Linh thở dài, Quân Quân mới vừa ngủ, xem ra là không ngủ được, mình cũng nên đi ra ngoài.
Trần Hiểu Quân mỏi mệt mở mắt, thấy quỷ đáng ghét ngồi ở trên giường: “Cậu tỉnh rồi?”
“Quân Quân, cậu không sao chứ?” Trình Hiểu Quân hỏi ngược lại.
Tỉnh táo một chút, Trần Hiểu Quân nhìn bộ dạng quỷ đáng ghét bỉu môi, liếc xéo cậu: “Quỷ đáng ghét, không phải cậu nên lo cho bản thân sao?”
Trìn


XtGem Forum catalog