Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341534
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.
đến bệnh viện, trong lòng không khỏi vui vẻ, như vậy ở trong này cũng sẽ không nhàm chán.
“Đúng rồi, một mình cậu ở đây sao?” Cả phòng bệnh chỉ có 1 người là Hiểu Quân, Lương Âm không khỏi cảm thấy kì quái.
Trình Hiểu Quân vừa lật vở xem, vừa đáp: “Mình đã ổn định nên mẹ mình đi đến những phòng bệnh khác rồi.”
“À~ ” Lương Âm gật đầu cô biết mẹ Hiểu Quân làm hộ lý ở bệnh viện này nên cũng không có hỏi vấn đề này thêm nữa. “Vết thương của cậu bao lâu nữa thì có thể ra viện?”
“Bác sĩ nói khoảng nửa tháng nữa. ” Trình Hiểu Quân không ngẩng đầu nói.
Lương Âm cau mày “Còn lâu như vậy hả?”
“Ừ ” Trình Hiểu Quân đã cơ bản xem xong vở tập. “Vốn không cần lâu như vậy nhưng bác sĩ bảo cần theo dõi một thời gian.”
“Vậy việc học của cậu làm thế nào?” Nửa tháng kia là bỏ bao nhiêu kiến thức?
Trình Hiểu Quân lật lật quyển vở trong tay: “Không phải còn có vở của cậu sao? Không đến trường thì học bổ túc chắc là không vấn đề gì.”
Lương Âm gật đầu: “Vậy cũng được, mình mỗi ngày nhớ đem vở là được…” Lương Âm nói được một nửa mới nhớ mình còn phải đi đến trường luyện thi chẳng biết mỗi ngày có thể tới hay không, liền nói với Trần Hiểu Quân: “Quân Quân sao cậu ngồi xa vậy? Thời gian này nếu mình không rảnh sang đây thăm Hiểu Quân thì cậu đem vở của mình cho cậu ấy nhé.”
“Mình không… ” Trần Hiểu Quân lập tức đổi lời nói “Mình cũng rất bận, không có thời gian.”
Lương Âm trợn mắt: “Cậu bận nhiều việc? Bận rộn còn có thời gian ở chỗ này ăn táo?”
Trần Hiểu Quân nhìn quả táo bị mình gặm một nửa, nói dối: “Mình là thử xem quả táo này có ăn được hay không thôi, ăn được, Quỷ đáng ghét cậu cũng ăn 1 quả đi.” Hướng Trình Hiểu Quân ném tới một quả táo.
Trình Hiểu Quân vốn là lo lắng Trần Hiểu Quân tâm tình không tốt đột nhiên nổi giận nên vẫn không có chủ động nói chuyện cùng Trần Hiểu Quân, sợ cô không muốn nói chuyện với mình, chọc cô tâm tình không tốt, Trần Hiểu Quân đột nhiên ném quả táo sang, phản xạ có điều kiện sẽ là đón lấy quả táo, hoàn toàn đã quên mình là một bệnh nhân. Kết quả táo còn chưa chụp được, thì tay đã đau điếng. Trình Hiểu Quân đau đến mức kêu lên một tiếng, trên đầu lập tức đổ mồ hôi lạnh.
“Cậu làm sao vậy Hiểu Quân?” Lương Âm phản ứng nhanh, nhìn động tác cứng ngắc của Trần Hiểu Quân.
Kẻ ném quả táo – Trần Hiểu Quân đứng trố mắt nhìn quỷ đáng ghét đứng giữa không trung không động đậy, quả táo trên tay cuối cùng lăn xuống đất. Cô nhìn thấy Lương Âm muốn đi qua kéo tay của quỷ đáng ghét xuống nhưng cậu ta đau đến mức môi cũng tím bầm…
“Cậu… ”, Trần Hiểu Quân muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải nói gì, sửng sốt một hồi lâu, đem tất cả hóa thành 1 câu: “Cậu, thật vô dụng!” Rồi chạy ra khỏi phòng bệnh.
Chỉ chốc lát sau, Tần Uyển Linh đi vào phòng bệnh, cố định lại tay của Trình Hiểu Quân như trước.
“Dì, con thật xin lỗi.” Lương Âm nhìn về phía Tần Uyển Linh thấp giọng xin lỗi. Nếu như mình không gọi Quân Quan đi cùng nói không chừng sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
“Âm Âm, cháu tới thăm Hiểu Quân, dì vui còn không kịp sao lại phải trách cháu chứ, hơn nữa dì biết cũng không phải lỗi của cháu.” Tần Uyển Linh cũng rất thích Lương Âm biết điều, hiểu chuyện này.
Lương Âm cúi đầu lí nhí nói: “Có thời gian cháu sẽ đến thăm bù cho Hiểu Quân.”
“Ừ.” Tần Uyển Linh cầm một quả táo lớn cho Lương Âm, cười nói. “Cháu tới thăm Hiểu Quân, lo cho nó, dì cũng thấy nhẹ lòng một chút.”
“Mẹ! Quân Quân đâu?” Hiểu Quân nằm trên giường bệnh, hỏi.
Tần Uyển Linh giúp Hiểu Quân đắp kín chăn: “Quân Quân vừa về nhà rồi.”
“Vậy sao… ” Trình Hiểu Quân nằm yên, không nói gì nữa.
Sau đó, mỗi lần Trần Hiểu Quân đến bệnh viện nếu không phải đi theo ba Trần thì sẽ là Lương Âm. Còn chủ nhật thì cùng Tần Uyển Linh đến bệnh viện. Dường như là mỗi ngày đều ra vào bệnh viện, thế nhưng cơ bản là không nói tiếng nào, cũng không có sỉ nhục, chỉ là biết điều ngồi im lặng bên cạnh.
[Nhật kí'> Mình bảo vệ cậu!
Hôm nay mình xuất viện, ở bệnh viện cả nửa tháng thật không quen. Lúc nhỏ thường tới bệnh viện hoặc nằm viện cũng không thấy nhàm chán, mỗi ngày đều có người đến thăm chu đáo, Quân Quân mỗi ngày cũng ghé qua để mình cảm thấy bệnh viện cũng không quá nhàm chán.
Mặc dù Quân Quân mỗi ngày đều đến nhưng cô ấy không nói chuyện với mình. Mình cũng chẳng biết vì sao Quân Quân lại giận mình, chẳng lẽ bởi vì mình nằm viện? Có thể, vì Quân Quân không thích phiền toái, cô ấy nhất định là không muốn đến bệnh viện nên mới tức giận: vì giận nên không muốn nói chuyện với mình… Hay là bởi vì mình bị thương? Quân Quân lúc chưa xuất viện đã có lần nhìn chằm chằm lên người mình.
Ngày đó hai người kia ăn hiếp Quân Quân, mình cho là mình báo cảnh sát bọn họ sẽ thả Quân Quân, không ngờ bọn họ lại không tin lời mình, muốn đem Quân Quân đi.
Không được! Mìnhkhông thể để bọn họ mang cô ấy đi. Mình ở siêu thị giúp Quân Quân mua sữa tươi vẫn chú ý đến cô ấy. Mình thấy có người nhích tới gần Quân Quân còn tưởng là người đi đường nhưng hai người kia giống như muốn kéo Quân Quân đi, bọn họ nhất định kh