Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.
h Hiểu Quân bị Quân Quân nói mới thấy cả người mình chỗ nào cũng đau nhức, nhưng vẫn cắn răng nói: “Tớ không sao, Quân Quân không sao là tốt rồi.”
Tớ không sao? Cậu thấy cậu ngốc không, bị thương cũng không phải là tôi. Nếu như là bình thường, Trần Hiểu Quân sẽ lấy đồ đập quỷ đáng ghét hoặc tự mình ra trận đánh quỷ đáng ghét. Lần này coi như xong, cậu ta ngu ngốc như thế cũng không phải lần đầu mà là lần thứ 2 rồi. Hơn nữa, Trần Hiểu Quân cũng không ác đến mức người ta vì mình bị thương mà cô còn muốn đối với ân nhân của mình vừa đánh vừa mắng. Cho nên chẳng qua dùng ánh mắt liếc qua những chỗ bị thương trên khắp mình cậu ta.
Trình Hiểu Quân bắt lấy ánh mắt của Hiểu Quân, đầu tiên là nghi ngờ vì sao Quân Quân nhìn mình không nói lời nào, sau đó dọc theo tầm mắt của Quân Quân hướng lên người mình mới hiểu tại sao trong mắt cô ấy hiện lên tia lửa. Cậu lập tức cúi đầu không nói thêm gì nữa, Quân Quân nhất định cho rằng mình bị đánh một trận, quá vô dụng!
Chuyện lần này, người bị hại Trần Hiểu Quân không bị đả thương gì, có thể nói căn bản không bị thương, bác sĩ sau khi khám chỉ nói cô là do ăn uống không đều cùng với hoảng sợ mà sinh ra đau bao tử, kèm theo đó là lần đầu tiên đến kỳ con gái nên cơ thể mới khó chịu, không cần nằm viện. Cho nên ba Trần để cho Trần Hiểu Quân ở bệnh viện nghỉ ngơi một ngày rồi xuất viện. Về phần Trình Hiểu Quân chỉ có thể một mình ở lại trong bệnh viện dưỡng thương.
Ngày thứ 3, Trần Hiểu Quân đến trường, rất có khả năng tất cả mọi người đều biết chuyện Trình Hiểu Quân anh hùng cứu mỹ nhân. Lương Âm kia nghe được tin đồn anh hùng cứu mỹ nhân suýt chút nữa tức giận đến mức lật cả bàn.
Anh hùng cứu mỹ nhân? Thật buồn cười! Cứu được mình vào bệnh viện còn có thể coi là anh hùng? Còn nói gì quỷ đáng ghét cái khó ló cái khôn báo cảnh sát, còn một mình đối phó 2 tên lưu manh, rốt cuộc cũng bắt được một tên giao cho cảnh sát? Thật đúng là kiểu anh hùng cứu mỹ nhân thường gặp, nhưng mà sự thật thì lại kém quá xa: “Âm Âm, cậu có tin lời bọn họ không?” Trần Hiểu Quân đè nén cơn tức, ngồi đối diện Lương Âm.
“Tại sao không tin? Hiểu Quân đúng là cứu cậu.” Lương Âm cắn một miếng bắp, “Không phải nói với mình là Hiểu Quân cứu cậu đó sao? ”
“Nhưng mà diễn biến không có giống bọn họ nói, quỷ đáng ghét kia ngu ngốc, ngu ngốc, đầu óc bị hỏng mới có thể không để ý thương tích, lôi kéo hai tên lưu manh chờ cảnh sát đến.” Trần Hiểu Quân uống một ngụm đồ uống, kể tình huống thật cho Lương Âm.
Âm Âm gật đầu, cắn một miếng bắp “Quân Quân?”
“Gì?” Trần Hiểu Quân vẫn còn chìm trong bất bình.
Lương Âm để trái bắp xuống, nhìn Quân Quân nói: “Quân Quân, cậu nói đi, cứu được cậu từ trong tay kẻ bắt cóc có anh hùng hay không?”
“Có lẽ vậy.”
Gật đầu: “Quân Quân, người cầm chân kẻ bắt cóc giao cho cảnh sát có tính là anh hùng hay không?”
“Dĩ nhiên là thế.”
Lại gật đầu, “Vậy Quân Quân, không màng đến an toàn tính mạng của mình cũng phải ngăn người xấu chờ cảnh sát tới có phải anh hùng hay không?
“Vậy cũng phải hỏi… ” Trần Hiểu Quân ngẩng đầu nhìn Lương Âm “Âm Âm, cậu có ý gì vậy?”
“Không giống với ý cậu ___ Hiểu Quân là anh hùng hả?” Lương Âm cố ý kéo dài giọng, hỏi ngược lại.
“Mình không có ý này, ” Trần Hiểu Quân biết mình vừa mắc mưu của Âm Âm. “Mình cũng không phải nói Quỷ đáng ghét. ”
Lương Âm gặm xong trái bắp: “Sự thật đúng như chúng ta vừa mới nói, cũng là Hiểu Quân làm vì cậu.”
“Như vậy không tính!” Trần Hiểu Quân cảm thấy đuối lý, nói không lại Âm Âm liền muốn ăn quịt, nếu quỷ đáng ghét vô dụng như vậy cũng coi là anh hùng, vậy không phải người người đều là anh hùng rồi? Mình giúp nhiều người như vậy phải chăng đã sớm vào hàng ngũ anh hùng?
“Tùy cậu nghĩ thế nào!” Lương Âm ném trái bắp đã gặm xong vào thùng rác. “Tan học mình muốn đi thăm Hiểu Quân, cậu đi cùng mình.”
Trần Hiểu Quân không phục: “Tại sao muốn mình đi thăm quỷ đáng ghét hả, không đi!”
“Dựa vào cậu ta cứu cậu mà bị thương phải nhập viện.” Lương Âm xoay người, trịnh trọng nói với Quân Quân.
“Mình không nhờ cậu ta cứu, là bản thân cậu ta đần còn để cho 2 người kia đánh… ” Trần Hiểu Quân càng nói giọng càng nhỏ. Cô nhìn sắc mặt dần dần trầm xuống của Lương Âm nhớ tới buổi trưa ba ba cũng tức giận lệnh cho mình hết giờ học phải đi thăm quỷ đáng ghét.
“Cậu không đi thì thôi, mình đi một mình vậy.” Nói xong cũng không đợi Trần Hiểu Quân uống xong đồ uống, một mình đi trước.
Tan học, Trần Hiểu Quân vẫn là cùng Lương Âm đến bệnh viện.
“Hiểu Quân?” Lương Âm thò đầu qua cánh cửa, khẽ gọi.
Trình Hiểu Quân để sách xuống, thấy Xà Âm cùng Quân Quân phía sau, mà Quân Quân giống như tâm tình không tốt, cậu cũng không mở miệng gọi Trần Hiểu Quân: “Lương Âm, sao cậu lại đến đây?”
“Mình đến gặp đại anh hùng của trường chúng ta một chút.” Lương Âm tháo cặp xuống, lấy ra vài quyển vở ghi chép đưa cho Trình Hiểu Quân: “Đây là tất cả bài vở hôm nay, cho cậu!”
“Cảm ơn cậu, Lương Âm. Mình vốn đang tính lúc nào đi học lại sẽ chép bù đây.” Trình Hiểu Quân không ngờ Lương Âm sẽ đem vở