Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.

ông phải người tốt. Quân Quân hôm nay mặc đồ xinh đẹp như vậy, bọn họ khẳng định là muốn trêu chọc cô ấy.
Mình không kịp chờ sữa nóng đã bỏ chạy đến chỗ điện thoại công cộng của siêu thị, theo lời mẹ dặn gặp người xấu thì phải báo cảnh sát. Mình lúc ấy quá lo cho Quân Quân nên quên mất ngoại trừ báo cảnh sát, mẹ còn dặn phải tìm thêm người hỗ trợ. Mình gác máy liền chạy về phía Quân Quân. Mình nghe được tiếng Quân Quân kêu cứu, Quân Quân bảo mình cứu cô ấy. Yên tâm Quân Quân, cho dù như thế nào mình cũng sẽ cứu cậu ra. Lần trước để Quân Quân bị thương, lần này mình nhất định phải bảo vệ cậu, không để cậu bị thương.
Mình chạy đến ngăn cản hai người kia, không để bọn họ đem Quân Quân đi. Nhưng bọn họ, một người túm lấy Quân Quân, một người muốn doạ đuổi mình đi. Mình không đi, muốn đi thì phải đi cùng Quân Quân.
Một người trong bọn họ đánh mình đau muốn xỉu, vứt mình xuống đất, mình đau đến mức một chút sức lực đứng lên cũng không có. Mình mơ hồ nhìn thấy người đánh mình đi về phía Quân Quân, không được, không thể để bọn họ mang cô ấy đi. Mình chạy đến ôm chân người đánh mình, nhất quyết không để bọn họ mang cô ấy đi.
Bị đá thật sự rất đau, nhưng quyết không thể buông tay nếu không Quân Quân sẽ gặp nguy hiểm, nhất định phải đợi đến khi cảnh sát đem mấy tên khốn nạn ức hiếp Quân Quân này đi.
Mình không biết cảnh sát làm thế nào bắt được đám bại hoại kia, mình chỉ nhìn thấy cảnh sát xuống xe, và Quân Quân thì đứng ở bên cạnh, sau đó thì bất tỉnh.
Khi tỉnh lại, Quân Quân đang ở bên cạnh mình, hơn nữa cô ấy không có chuyện gì. Mặc dù mình không hiểu tại sao mẹ và bác Trần tại sao vẫn lấy chuyện “Quân Quân đã trưởng thành” để dạy bảo Quân Quân về chuyện lần này, bất quá không cần gấp gáp, chỉ cần cô ấy không bị thương không bị bọn họ ức hiếp, mình có đau thêm chút cũng chẳng sao.
Khi nằm viện, mỗi ngày Quân Quân đều đến thăm, dù không có nói năng gì mình vẫn cảm thấy rất vui, chỉ cần có thể thấy cô ấy là mình vui rồi. Quân Quân ở trong lòng cậu có lẻ mình vẫn giống như cậu nói vậy rất vô dụng, nhưng Quân Quân, cậu ngày đó gọi mình cứu cậu, mình đã cứu cậu thật, chứng tỏ mình vẫn có năng lực bảo vệ cậu. Cho nên Quân Quân mình bảo đảm, sau này bất luận như thé nào, mình sẽ ở bên cạnh cậu, một mực bảo vệ cậu…






Cậu có vấn đề!
Dưới sự che chở của Trình Hiểu Quân, Trần Hiểu Quân trải qua đời học sinh cấp 2 so với bạn bè đồng lứa có phần nhàn nhã hơn nhiều, khi hai người ở chung một chỗ nếu tâm tình Trần Hiểu Quân tốt thì quyền cước nước miếng thay nhau ra trận (ý chỉ mắng người như nghóe), tâm tình không tốt thì sẽ xem người như không khí. Cuộc sống của Trần Hiểu Quân mà nói là thăng trầm tuy nhiên cũng hạnh phúc vô cùng. Chơi bời gần 3 năm, Trần Hiểu Quân muốn học tiếp thì phải lên cấp.
Thi hết cấp đối với học sinh đi học là một cuộc thi tuyệt đối quan trọng. Lần này bố của Trần Hiểu Quân không ra tối hậu thư gì, chẳng qua là một tháng trước kì thi hết cấp, liền bình tĩnh nói ra yêu cầu của ông – xếp hạng cao trên nửa.
Lòng ba Trần muốn con gái có thể thi đạt thành tích tốt nhưng mỗi khi nói chuyện học hành, con gái liền lảng đi hoặc chạy xuống lầu, nói dối là đi học. Con gái của mình chẳng lẽ mình không hiểu, lúc nào cũng tùy hứng bá đạo không chịu nói lý lẽ cũng chỉ có thằng bé Hiểu Quân trầm hiền kia là chịu được nó. Ép con gái là ép Hiểu Quân, Hiểu Quân rất có trách nhiệm, chắc chắn sẽ cố hết sức kèm cặp Quân Quân. Như vậy không chỉ làm khó Quân Quân mà còn là làm khó Hiểu Quân.
Ba năm qua, Quân Quân ở nhà Tần Uyển Linh học tập thế nào ông cũng biết chút ít, lúc trước ông muốn dạy Quân Quân học, không cho phép con gái lơ là học tập nhưng phê bình nhiều lần mà Quân Quân lại trút cả sang Hiểu Quân, ngược lại Hiểu Quân ở giữa lại càng học hành vất vả hơn. Cũng may Hiểu Quân không để Quân Quân mãi vô kỷ cương, ba năm nay thằng bé cũng tận tình đảm bảo thành tích của Quân Quân không giảm sút, hơn nữa Quân Quân cũng trở nên bớt hiếu động hơn hồi nhỏ nên ông mới mắt nhắm mắt mở mà cho qua. Thôi không sao, chỉ cần Quân Quân học tập không quá tệ, sau này không nên yêu cầu con bé quá cao.
Đến kỳ thi, ba Trần nói lời thấm thía: “Quân Quân, tháng này con cũng biết học tập, ba nhìn thật hài lòng, bất kể thi thế nào cố hết sức là được rồi”.
Tần Uyển Linh ôn nhu cười nói: “Cùng Hiểu Quân cố gắng lâu như vậy, thi sẽ tốt thôi”.
Cùng Trần Hiểu Quân ở trường thi, Lương Âm cảm thán: “Bình thường không cố gắng, một khi cố gắng thật đúng là làm cho người ta nhìn với cặp mắt khác xưa, cậu cũng tiến bộ rất nhiều rồi, tiếp tục cố gắng!”
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân cuối cùng mới nói, “Không cần run, cố gắng như bình thường là được rồi.”
Trần Hiểu Quân trong hoàn cảnh được mọi người sủng ái bỗng trở thành một người may mắn.
Trải qua hai ngày rưỡi thi nóng bức, học sinh được giải phóng 3 ngày trước khi có kết quả, khác với tốt nghiệp cấp 2, kết quả kì thi này có rất nhanh, không tới một tuần mọi người có thể biết đi


Insane