XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.

này, là con làm thẻ hội viên để mua truyện, cũng là con, mỗi ngày đọc những truyện này, cũng là con! Vậy thì có cái gì không được?”
Trần Hiểu Quân vừa nói xong đã cảm thấy trên mặt đau rát, nhất thời ngay cả giọng nói cũng không phát ra được sững sờ nhìn ba Trần, ba cho tới bây giờ chưa từng đánh mình…
Ba Trần bị thái độ không biết hối cải, không biết nặng nhẹ, không biết suy nghĩ của con gái chọc tức, nhất thời không nhịn được mà tát một bạt tai.
“Bác Trần, đừng đánh Quân Quân! Là con, là con giúp Quân Quân làm thẻ hội viên, là con giúp Quân Quân lấy mấy cuốn truyện này để đọc. Muốn đánh, bác cứ đánh con đi!” Trình Hiểu Quân theo phản xạ bảo vệ Trần Hiểu Quân trước mặt ba Trần.
Ba Trần bàn tay vô lực bất động ở trong không trung sau đó chán nản buông xuống, lúc nảy ông làm sao lại xuống tay được, ông nhìn dáng vẻ uất ức của con gái mà không nỡ đánh, ông cũng không nhẫn tâm đánh Trình Hiểu Quân luôn một lòng che chở cho con gái mình, trong lúc nhất thời trong phòng vô cùng trầm lặng ngay cả tiếng hô hấp cũng nghe được, dần dần thanh âm càng lúc càng lớn, càng ngày càng rõ ràng, là tiếng khóc của Trần Hiểu Quân…
Trần Hiểu Quân bị ba đánh trong lòng hết sức khó chịu đẩy quỷ đáng ghét đang che khuất cô rồi bỏ chạy: “Chuyện của tôi, không cần cậu quan tâm!”
Ba Trần đau lòng nhìn con gái chạy ra liền đuổi, Trình Hiểu Quân cũng đi theo ra ngoài.
Trần Hiểu Quân mới vừa chạy đến lầu dưới liền đụng phải Tần Uyển Linh, sau khi thấy rõ ràng là ai, Trần Hiểu Quân liền ôm Tần Uyển Linh khóc rống lên: “Dì…, dì ơi…”
“Quân Quân, đừng khóc, đừng khóc, dì đây.” Tần Uyển Linh mặc dù còn chưa biết vì sao Quân Quân lại khóc dữ như vậy chỉ đảo mắt nhìn ba Trần cùng con trai vẫn đứng bất động trên hành lang, sau đó ba Trần thở dài lắc đầu một cái quay trở về nhà.
Tần Uyển Linh cũng thở dài vừa an ủi Trần Hiểu Quân vừa đưa Trần Hiểu Quân về nhà mình. Đêm hôm đó Trần Hiểu Quân vẫn khóc đến mười một giờ mới mệt mỏi ngủ thiếp đi trong nhà Tần Uyển Linh…
[Nhật ký'> Mình giúp cậu!
Hôm nay xảy ra chuyện rất không vui, Quân Quân chắc đau lòng lắm, mình cho tới bây giờ chưa từng thấy Quân Quân khóc thương tâm như vậy, sau khi Quân Quân ngủ mình ngồi ở bên giường của bạn ấy nhìn gương mặt Quân Quân mệt mỏi ngủ, trong đầu rất rối…
Quân Quân bị thầy phê bình, mình nói dối giúp cậu ấy, đời này mình đã rất nhiều lần nói dối, tất cả đều là vì Quân Quân. Lần này mặc dù thầy ngoài mặt thì tin nhưng mình biết trong lòng thầy nhất định không phải như vậy. Có lẽ trong lòng Quân Quân cũng biết là nhờ mình nên thầy mới bỏ qua cho cậy ấy, bằng lòng tin lời của mình, cho nên Quân Quân mới tức giận, khó chịu. Buổi tối về nhà mình lại đụng phải Quân Quân sau khi bị bác Trần đánh, Quân Quân tức giận và mủi lòng chạy đến nhà mình, lúc mình dọn dẹp tiền trong ống Ngọc Long Tuyết Sơn mới dần hiểu ra, đây là ống heo kỷ niệm mà Quân Quân tự mình chọn.
Có lẽ, Quân Quân thật ra vẫn luôn không muốn sự giúp đỡ của mình…
Quân Quân nói, không muốn ai tới chứng minh, chỉ cần biết người đó có thể tin tưởng cô; Quân Quân muốn gì, không phải là người khác cho, mà là tự cậu ấy mua; Quân Quân muốn làm gì, cũng không cần sự giúp đỡ của người khác, chỉ muốn dựa vào chính mình…
Đã nhiều năm như vậy Quân Quân vẫn làm một chuyện không biết mệt, đó chính là việc nhà, mình nghĩ đó là bởi vì việc nhà là việc mà Quân Quân hoàn toàn tự học.
Đã học đến sơ trung nhưng bạn bè tốt nhất của Quân Quân cũng chỉ có Lương Âm, người mà lúc cậu ấy ở vườn trẻ không đánh lộn không quen biết nhau.
Còn nữa…?
Mình nghĩ Quân Quân cũng có lúc không vui, chẳng qua là cho tới bây giờ mình vẫn không nghĩ tới, cứ cho là Quân Quân chỉ muốn cuộc sống như thế, tự do, tùy ý, sung sướng, thỏa mãn… Nhưng hôm nay, Quân Quân ăn năn khóc cứ như là cô còn thiếu hụt rất nhiều rất nhiều. Quân Quân, vậy mình nhiều năm như vậy vẫn hết sức giúp đỡ cậu, ủng hộ cậu rốt cuộc là đúng hay sai, hay căn bản là cậu không muốn, không cần?
Quân Quân, thật ra thì mình rất muốn nói cho cậu biết, nếu không có ai tin tưởng cậu, mình nhất định sẽ tin tưởng cậu; cái không phải của cậu nếu cậu muốn mình sẽ biến nó thành của cậu; cậu muốn làm chuyện gì đó thật tốt, có lẽ mình sẽ giúp cậu hoàn thành, nhưng mình vẫn sẽ chỉ bảo cho cậu, cho đến khi chính cậu có thể làm tốt hơn. Quân Quân, đừng khổ sở cũng đừng thương tâm, cậu có rất nhiều thứ, những thứ này cậu có thể không nhìn thấy nhưng cho tới bây giờ cậu cũng chưa từng thiếu, đó chính là mình, bác Trần, mẹ, Lương Âm, còn có rất nhiều người ở bên cạnh quan tâm cậu bảo vệ cậu, đối với cậu luôn yêu thương và tha thứ, có những thứ này, cậu có thể cảm nhận cả thế giới, có được cả thế giới.
Sẽ có một ngày, mình đem cả thế giới này trao vào tay cậu…






Cậu đi chết đi
Từ sau sóng gió đọc truyện, Trần Hiểu Quân so với trước kia bớt phóng túng đi rất nhiều, không còn đọc truyện trong giờ, còn cái khác thật ra không có gì thay đổi. Ba Trần luôn vô cùng nghiêm kh