Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.
uân dọc đường đi theo Quân Quân cũng không thấy nói với cô lời nào, Trần Hiểu Quân hiện tại trong lòng lại nghĩ đến những lời của Trương Hiểu Tĩnh nói. Con mắt Trương Hiểu Tĩnh này sao lại thấy mình và quỷ đáng ghét như là đang yêu nhau? Còn nói cái gì thanh mai trúc mã sẽ trở thành người yêu, chuyện đó trên thế giới không phải có rất nhiều cặp không như vậy sao, đúng là đọc truyện đến tẩu hỏa nhập ma rồi… Trần Hiểu Quân cụp bả vai, cảm thán chính mình cũng đọc rất nhiều truyện vậy mà cũng không có trí tưởng tượng như vậy. Hai người đều chìm đắm trong tâm sự của riêng mình, không có chút dấu hiệu giao lưu qua lại, mệt quá đi hai người sao có thể làm bạn nhiều như vậy năm hả…
Trần Hiểu Quân một mình đi ở phía trước cũng không có nhìn đường, Trình Hiểu Quân ở phía sau vừa nhìn Quân Quân vừa nghĩ tuy rằng Quân Quân chưa nói chuyện với mình nhưng thời gian dài như vậy không có Quân Quân cùng nhau về nhà hôm nay lại có thể đi cùng cô, tâm tình vẫn vô cùng tốt. May mà có Trình Hiểu Quân luôn chú ý mà Trần Hiểu Quân mới tránh được một vụ tai nạn.
“Quân Quân, cẩn thận!” Trình Hiểu Quân kéo Quân Quân đang sắp xuyên qua đường cái, “Cậu không sao chứ?”
Trần Hiểu Quân sững sờ hoang mang nhìn theo cái xe ô tô sượt qua người trả lời: “Tớ, không sao…”
Giọng nói của Trình Hiểu Quân lúc này mới dãn ra, cũng may mình đúng lúc kéo Quân Quân lại: “Quân Quân, lúc qua đường phải nhìn xe qua lại đó.” Hoàn toàn không có ý trách cứ ở bên trong mà còn tràn ngập sự quan tâm lo lắng.
“Ừ!” Câu ‘tớ biết rồi’ còn chưa kịp nói ra, Trần Hiểu Quân đã cảm giác được hiện tại hình như là mình đang ở trong lòng quỷ đáng ghét, cô cứ như có điện xẹt từ trong lòng quỷ đáng ghét nhảy ra trừng mắt nhìn, động tác hơi lộ vẻ hoảng hốt, lớn tiếng chỉ trích Trình Hiểu Quân: “Cậu làm gì vậy?”
“Tớ…” Không làm cái gì cả! Trình Hiểu Quân yên lặng thở dài, “Tớ nhìn thấy cậu không có chú ý tới xe đang chạy tới, sợ cậu bị xe đụng nên mới kéo cậu lại.”
Trần Hiểu Quân cũng biết mình hỏi không đúng liền mở miệng: “Hừ, lần sau chỉ cần nhắc nhở tớ là được.”
Lần sau? Ở trong lòng cười khổ, tốt nhất là đừng có lần sau: “Tớ biết rồi, bọn mình về nhà đi!” Đi đến bên cạnh Quân Quân cùng cô sánh vai.
Trần Hiểu Quân thu lại vẻ thờ ơ tiếp tục đi về phía trước.
Lúc về tới nhà Tần Uyển Linh còn chưa về, hai người liền trực tiếp đi đến thư phòng bắt đầu học bài. Trình Hiểu Quân đã chuẩn bị bài vở Quân Quân cần học rất kỹ càng, đặt ở trước mặt Quân Quân: “Đây là mấy bài học quan trọng cậu đọc qua trước một lần, có cái gì không hiểu có thể hỏi tớ. Ừ đầu tiên là xem ví dụ mẫu, rồi dựa theo ví dụ mẫu mà làm tiếp những bài tiếp theo.”
Trần Hiểu Quân vừa thấy trước mặt là một chồng sách và bài thi cao ngất thì choáng váng đầu: “Nhiều vậy luôn ấy hả?”
“Nhiều?” Trình Hiểu Quân không cảm thấy quá nhiều, cậu cũng không biết mình đã làm bao nhiêu sách và bài thi như vậy, thấy Quân Quân nhanh chóng biến thành một bà cụ non, nghĩ nghĩ lại nói: “Vậy hôm nay cậu trước hết làm một phần bài thi đi, bài thi không thể thiếu cậu nhất định phải luyện, hai quyển sách này, tớ vừa đánh dấu mấy câu trọng điểm rồi cậu xem lại nhé.”
“Vậy cũng không nhiều lắm!” Trần Hiểu Quân gật đầu lấy ra một bài thi toán học bắt đầu làm lên.
Trình Hiểu Quân rất vui vẻ khi nhìn thấy Quân Quân an tĩnh lại, mỗi một lần chỉ cần Quân Quân làm việc là sẽ trở nên rất im lặng giống một đóa thủy tiên đứng yên trong nước thuần khiết mà nhàn nhã. Mình đang nghĩ cái gì vậy? Trình Hiểu Quân cũng ngồi xuống cầm lấy sách, như vậy mới có thể nghĩ đây đó, nếu Quân Quân mà biết khẳng định sẽ thượng cẳng chân hạ cẳng tay với mình, có khả năng càng nghiêm trọng…
Qua chừng một giờ, Trần Hiểu Quân cuối cùng cũng vật lộn làm xong bài thi toán học: “Trả cậu, mấy cái khác tớ không làm được.” Đem bài thi bày ở trước mặt quỷ đáng ghét cũng không cảm thấy lời mình nói căn bản không giống như là đang học tập người khác.
Đại khái sự thật cũng giống như ba Trần đã nghĩ, chỉ có Trình Hiểu Quân mới có thể dễ dàng tha thứ cho Trần Hiểu Quân tùy hứng bá đạo với lại không phân rõ phải trái. Trình Hiểu Quân còn đem bài thi Quân Quân nghiêm túc xem một lần, có mấy đề vẫn làm sai, cậu vừa xem vừa ở bên cạnh làm một ký hiệu. Trần Hiểu Quân ở ngay bên cạnh nhàm chán nhìn động tác của quỷ đáng ghét.
Quỷ đáng ghét này, chẳng lẽ trước kia cũng vẫn đều nghiêm túc như vậy? “Đàn ông khi nghiêm túc là có mị lực nhất”, Trần Hiểu Quân nhớ tới trong truyện hoặc là mấy người bạn đã từng nói như vậy. Nghĩ như vậy Trần Hiểu Quân thấy cần phải thận trọng với quỷ đáng ghét, bọn họ đều nói quỷ đáng ghét anh tuấn tiêu sái, nhưng mà…? Đúng là không khó coi, nhưng không thể nói là anh tuấn tiêu sái à! Hào hoa phong nhã sao? Hẳn là im lặng giống như… một chú chó nhỏ không sủa gâu gâu! Ôn nhu? Hẳn là vô dụng mới đúng! Khiêm tốn hả, chỉ là có chút không kiêu ngạo thôi. Giỏi nhất? Chưa hoàn toàn như vậy, từ khi quen biết với quỷ đáng ghét này cậu ta bắt đầu vốn không có chuyện gì làm rất giỏi… Ngoại trừ thành tích học tập. Trần Hi