Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.
ắc với con gái sau đó lại cưng chiều cô con gái ruột này đến tột đỉnh, lại lần nữa khoan dung nhường nhịn đối với hành vi tùy hứng của con gái, ông cảm thấy cho con gái không nhiều cũng sẽ không nhẫn tâm phá hỏng không gian tự do yêu thích của con gái, cũng chỉ có một hy vọng duy nhất là con gái có thể vui vẻ khỏe mạnh vô tư mà trưởng thành.
Trần Hiểu Quân hai năm này về bản chất thì không có gì thay đổi, cho nên lòng dạ cũng không có để trên việc học, thành tích tất nhiên là khó mà leo lên vị trí cao hơn, chớp mắt một cái đã lên cấp ba, thời điểm thi vào trường cao đẳng cũng càng ngày càng gần, ba Trần vội vàng chạy đi chạy lại, không biết con gái mình nên làm cái gì bây giờ, con gái ông như vậy nhất định là không thể thi nổi một đại học nào đó tốt một chút, nhưng bây giờ mà bình chân như vại cũng không phải tính cách của ba Trần, phải giải quyết vấn đề của con gái như thế nào đây? Ba Trần nhớ tới vợ của mình, nếu bà ấy dạy dỗ không chừng Quân Quân cũng sẽ không trở nên tùy hứng như bây giờ, cứ cố chấp cho mình là trung tâm, nếu từ nhỏ Quân Quân có mẹ ở bên cạnh dạy bảo, nó cũng sẽ không trở thành một đứa không có chút vẻ gì của con gái như vậy, cũng sẽ không thích Uyển Linh như vậy…
Nghĩ đến đây ba Trần đột nhiên nghĩ đến một phương pháp có thể giúp con gái mình, có lẽ có thể dùng ưu thế của Quân Quân để bù đắp khiếm khuyết. Rất nhanh ba Trần liền liên hệ với trường Quân Quân, chuyện là vì trên phương diện này Quân Quân biểu hiện rất tốt. Vào học kỳ cuối cùng của cấp ba, ngày Trần Hiểu Quân rời khỏi lớp yếu, gia nhập vào một lớp mới – lớp năng khiếu thể dục. Trần Hiểu Quân không có dị nghị chấp nhận sự sắp xếp của ba, kỳ thật như vậy cô cũng rất thích, ít nhất sẽ không giống trước kia ngồi nhàm chán ở trong phòng học nghe thầy cô buồn chán giảng bài.
Thứ bảy tan học, Trần Hiểu Quân, Lương Âm giống như trước đây hẹn cùng nhau về nhà.
“Nếu không thì cứ thi vào khoa thể dục của trường nào đó tốt nhất vậy?” Trần Hiểu Quân a dua giả vờ suy nghĩ sâu xa.
“Trường tốt nhất?” Lương Âm không nể mặt nói thẳng: “Cậu cho là với thành tích hiện tại cậu có thể thi đậu?”
Trần Hiểu Quân hoài nghi hỏi: “Chẳng phải học sinh thể dục và nghệ thuật lớp văn hóa không yêu cầu thành tích cao sao?”
“Không cao cậu cũng vào không được khoa thể dục của trường tốt nhất!” Lương Âm lại nói móc.
“Phải không?” Trần Hiểu Quân cũng bắt đầu tự hỏi vấn đề này. Cho nên người xưa mới nói chuyện Mạnh mẫu tam thiên vẫn rất có lý, Trần Hiểu Quân tựa như con của Mạnh mẫu, phải ở nơi có hoàn cảnh tốt mới có thể nghĩ đến chuyện tiến bộ.
Trần Hiểu Quân không bao lâu sau khi hai người ai về nhà nấy liền quẳng vấn đề này đi không thương tiếc, sau đó trốn ở trong phòng của mình đọc truyện. Hiện tại Trần Hiểu Quân đã thông minh hơn, cô không hề giống lúc còn học cao nhất (lớp 10) chỉ là xem mấy quyển truyện này chỉ chỉ giải trí vô dinh dưỡng, cô còn có thể giống như lúc học sơ trung (THCS) đọc một ít sách văn sử mình thích. Nhưng mỗi lần ở lén đọc truyện giải trí ở bên cạnh cũng sẽ để một quyển sách ngoại khóa, nếu ba Trần đột nhiên tiến vào còn có thể làm lá chắn. Hiệu quả cực kỳ, bởi vì ba Trần không còn phản đối can thiệp vào chuyện cô đọc sách.
Học sinh năng khiếu tham gia thi vào trường cao đẳng không giống với so với học sinh bình thường, chỉ cần tham gia thi vào trường cao đẳng, bọn họ trước khi thi vào trường cao đẳng còn phải thi năng khiếu, Trần Hiểu Quân cũng như bọn họ hai tháng trước thi vào trường cao đẳng cũng bắt đầu cuộc thi năng khiếu thể dục. Cuộc thi năng khiếu thể dục mỗi năm sẽ không giống nhau, năm nay hạng mục thể dục cho học sinh nữ mà Trần Hiểu Quân phải thi có năm hạng: chạy 100 mét, chạy 800 mét, nhảy xa, đẩy tạ và nhảy cao. Năm hạng mục này Trần Hiểu Quân đều đã từng học ở trường, chạy bộ là sở trường của cô, không thành vấn đề, nhảy xa cũng rất tốt, nhảy cao cũng biết, chỉ có môn đẩy tạ này tương đối yếu nhất. Cho nên sau khi biết hạng mục thi này Trần Hiểu Quân liền tập trung vào môn đẩy tạ. Trần Hiểu Quân cái tôi rất lớn, nhưng dù cho bỏ môn đẩy tạ không tốt, thầy cô vẫn nói cô là “gà mờ” không đủ khả năng, thầy cô cũng vì sự gà mờ của cô mà tiến hành huấn luyện, chưa tới một tháng cũng có tiến bộ không nhỏ, nhưng vẫn kém hơn bạn học cùng khóa một chút.
Đã đến giờ thi, Trần Hiểu Quân mặc kệ luyện được như thế nào cũng thi. Năm hạng mục thi trong một ngày là xong, buổi sáng chủ yếu là chạy bộ, buổi chiều là ba hạng mục khác. Trần Hiểu Quân buổi sáng biểu hiện rất tốt thành tích đều đạt tới trên 97 điểm, hạng mục buổi chiều, Trần Hiểu Quân cũng triển khai như thường, không xuất hiện sai lầm lớn làm ảnh hưởng đến thành tích. Cuối cùng điểm tổng kết trung bình cả năm môn đều trên 90, thành tích này ở trường bọn họ được xếp vào loại cao, nhưng ở trong tập hợp học sinh thể dục thì không là cái đinh gì. Hai tuần sau công bố kết quả của học sinh thể dục đã dự thi, Trần Hiểu Quân lại một lần nữa lọt vào nhóm cuối sát chỉ tiêu, điểm trúng tuyển vào khoa thể dục của trường cô muốn ghi danh vừa vặn là 9