Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341541
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.
0 điểm.
Trần Hiểu Quân sau khi nghe được thở dài nhẹ nhõm một hơi, ba Trần sau nghe tin rất vui. Nhưng ba Trần không lạc quan như Trần Hiểu Quân, ông đối với chuyện như vậy có vẻ suy tính nhiều hơn, Trần Hiểu Quân vừa lúc thi được 90 điểm, số điểm không nhiều lắm cũng không ít, như vậy vẫn rất nguy hiểm, số điểm này đã có rồi, muốn vào bộ môn văn cũng không còn kịp rồi, nhưng mà muốn con gái trăm phần trăm thuận lợi tiến vào trường tốt thì hiện tại chỉ có một biện pháp chính là đánh gục người cạnh tranh vào khoa văn hóa, xác định ý tưởng này xong ba Trần bắt đầu kế hoạch. Kế hoạch của ông rất đơn giản, tìm Trình Hiểu Quân, chỉ có Trình Hiểu Quân mới có thể giúp con gái ông học văn hóa, đây không phải nói Trình Hiểu Quân có bao nhiêu năng lực, mà là Trình Hiểu Quân có kiên nhẫn có nghị lực có trách nhiệm, nhiều năm như vậy cũng chỉ có cậu bé có thể chịu được tính khí của con gái mình.
Lần này không cần Trần Hiểu Quân ra ngựa, ba Trần đích thân ra mặt, ông biết Trình Hiểu Quân cũng đang đứng trước kỳ thi lên lớp quan trọng này mà yêu cầu thì có chút làm khó cậu, nhưng vì con gái ông đã làm không ít chuyện cưỡng ép, lần này cũng vậy. Vì con gái, ba Trần cũng gặp nhiều rắc rối. May mắn, Tần Uyển Linh thông tình đạt lý cùng Trình Hiểu Quân thành tâm cam đoan làm cho áy náy của ba Trần tiêu giảm không ít, cứ như vậy, Trần Hiểu Quân theo mệnh lệnh bắt buộc của ba lại bắt đầu một đoạn đời thống khổ học kèm.
Trình Hiểu Quân việc học so với Trần Hiểu Quân nhiều hơn rất nhiều, cho nên hai năm này cậu về cơ bản đến cơ hội về nhà cùng Trần Hiểu Quân như trước cũng không có, hôm nay Trình Hiểu Quân trước tiên hoàn thành nhiệm vụ thầy cô giao rồi chờ Trần Hiểu Quân đang ở huấn luyện ở trên sân thể dục cùng nhau về nhà.
Trần Hiểu Quân lúc quỷ đáng ghét tiến vào sân thể dục liền nhìn thấy cậu, nhưng cùng lúc huấn luyện chưa chấm dứt, còn ở phương diện khác thì cô không muốn để ý đến quỷ đáng ghét quỷ vốn không có đi qua chào hỏi còn làm bộ như không thấy tiếp tục huấn luyện. Trần Hiểu Quân vẫn như trước có thể xem quỷ đánh ghét không khí, những người khác thì không hẳn.
“Cậu ta đang đợi cậu đó hả?” Trương Hiểu Tĩnh đang cùng huấn luyện với Trần Hiểu Quân đi đến bên cạnh Trần Hiểu Quân hỏi.
“Ai?” Trần Hiểu Quân bị hỏi đột nhiên như vậy vừa thuận miệng nói.
“Còn có ai nữa chứ!” Trương Hiểu Tĩnh chỉ vào Trình Hiểu Quân đang ngồi ở xa xa nói: “Chính là người ôn nhu nhất trường, học giỏi nhất trường chúng ta, tinh hoa của trường, còn cùng tên với cậu lại là bạn học cũng là hàng xóm của cậu, Trình Hiểu Quân đó!” lại là một học sinh bị tiểu thuyết vườn trường lưu hành đầu độc, cũng khó trách lại chú ý tới hai bọn họ.
“Cậu ta?” Tinh hoa của trường? Trần Hiểu Quân khinh thường liếc Trương Hiểu Tĩnh một cái, “Vậy thì sao?”
“Hắc hắc…!” Chủ ý bắt đầu lộ diện, “Vì sao cậu ta phải đợi cậu vậy?”
“Học kèm.” Trần Hiểu Quân trả lời.
“Chỉ là vì cho cậu học kèm?” Trương Hiểu Tĩnh không bỏ cuộc bát quái, “Các cậu không phải đang nói chuyện yêu đương đó chứ?”
Trần Hiểu Quân nghe lời Trương Hiểu Tĩnh nói thiếu chút nữa thả quả tạ đang cầm trong tay nện lên chân mình: “Cậu nói cái gì?”
“Hai người các cậu không phải đang nói chuyện yêu đương sao?” Cũng khó trách Trương Hiểu Tĩnh nghĩ như vậy, Trình Hiểu Quân là học sinh tốt nổi danh toàn trường, bộ dạng anh tuấn tiêu sái hào hoa phong nhã, tính cách ôn nhu khiêm tốn, chưa từng có ai thấy cậu ta không tốt, nhưng chưa từng ai thấy cậu ta lúc hết giờ chờ ai, cùng ai về nhà, thậm chí nói chuyện phiếm cũng không có, có thể thấy cậu ta đến nếu bọn họ không sợ hãi, kinh ngạc thì đó là giả, “Chẳng lẽ cậu không thích Trình Hiểu Quân?”
“Thích cái đầu cậu!” Trần Hiểu Quân rùng mình một cái rồi đi qua, “Ai mà thích cái tên quỷ đáng ghét kia chứ!”
“Còn nói không phải?” Trương Hiểu Tĩnh như là bắt được nhược điểm, “Quỷ đáng ghét, gọi thân thiết như vậy!”
Gọi thân thiết? Trần Hiểu Quân trong đầu bốc khói, cái này gọi là ‘thân thiết’? Tuyệt đối không phải: “Đó là do cậu ta từ nhỏ đến lớn vốn cũng rất đáng ghét!”
“Còn từ nhỏ đến lớn? Thanh mai trúc mã tương lai đại bộ phận đều trở thành người yêu.” Trương Hiểu Tĩnh gật đầu, giống như đã nhìn thấy tương lai tốt đẹp sống hạnh phúc bên nhau của hai người.
“Muốn làm người yêu? Cậu đi mà nói chuyện yêu đương với cậu ta đi! Nhưng mà…” Trần Hiểu Quân ném quả tạ cho Trương Hiểu Tĩnh còn đang chìm trong ảo tưởng, “Cậu đem quả tạ này đến phòng thể dục đi!”
“Vậy cậu làm gì?” Trương Hiểu Tĩnh há hốc mồm.
Trần Hiểu Quân xách túi sách bỏ chạy: “Tớ đi giúp cậu làm bà mai!”
“Trần, Hiểu, Quân!” Trương Hiểu Tĩnh bất mãn la to với cái bóng của Trần Hiểu Quân.
Trần Hiểu Quân đi bộ trên đường chạy trước mặt gọi Trình Hiểu Quân, Trình Hiểu Quân thấy cô đi qua liền đứng lên: “Tinh…” nghĩ đến mấy chữ tiêu thanh vừa rồi Trương Hiểu Tĩnh nói, “Còn đứng đó làm gì, đi thôi!”
“Ừ!” Trình Hiểu Quân thấy Quân Quân đột nhiên thay đổi vẻ mặt ngơ ngác, không hỏi cô tại sao liền đi theo Trần Hiểu Quân ra khỏi trường.
Trình Hiểu Q