Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341549

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.

Á châu. Mặt đẹp, ngũ quan thanh tú, ánh mắt trong veo cùng với khí chất vườn trường trong suốt, ngây thơ.
________________
Cuộc sống ở đại học thật muôn màu muôn vẻ, nếu như bạn không muốn học tập thì việc chơi bời cũng sẽ rất phong phú, tại sao khi vào đại học các bạn sinh viên lại dường như không chịu được sức hấp dẫn mà bỏ bê việc đèn sách, phần lớn nguyên nhân là bởi vì khi lên đại học thì không gian để những sinh viên này buông thả mình rất rộng lớn, tuy nhiên mỗi người lại có thái độ khác nhau đối với không gian này.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Tháng mười một đã tới, nhà trường tiến hành đại hội thể dục thể thao sinh viên hàng năm,. Trải qua năm thứ nhất của đại học, sinh viên năm thứ 2 đã không còn sự nhiệt tình như trước kia nữa, sinh viên năm thứ ba tham gia chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, về phần sinh viên năm thứ tư đã sớm mai danh ẩn tích mất rồi, cho nên đại hội thể dục thể thao hàng năm không nói ngoa là chỉ dành riêng cho sinh viên năm thứ nhất, một trận đấu có mười người thì có đến chín người là sinh viên năm đầu, một người khác nhất định là thuộc về ban hậu cần.
Trần Hiểu Quân là sinh viên khoa thể dục, đại hội thể dục thể thao lần này nhất định không thể thiếu cô, nhưng lại không phải với thân phận vận động viên. Khoa thể dục tham gia đại hội thể dục thể dục thể thao, thử nghĩ xem nếu sinh viên khoa thể dục và sinh viên các khoa khác thi môn thể dục, kết quả sẽ như thế nào? Không cần nghĩ cũng có thể đoán được tám chín phần, ước chừng nếu như người của khoa thể dục cũng tham gia đại hội khẳng định yếu tố đặc sắc sẽ kém đi rất nhiều, cho nên sinh viên khoa thể dục tham gia đại hội thể dục thể thao chỉ với tư cách là trọng tài, Trần Hiểu Quân là một người trong số đó. Thế nhưng trọng tài cũng được chia ra làm rất nhiều loại, Trần Hiểu Quân là sinh viên năm thứ nhất không có kinh nghiệm gian dối nên được phân công ghi chép kết quả thi đấu. Trần Hiểu Quân cũng không ngại làm công việc này, chỉ cần được xem náo nhiệt là cô đã cảm thấy rất vui rồi.
Nhiệm vụ của trọng tài đã được phân xuống, trong hai ngày này cô được điều động ghi chép ba hạng mục thi đấu, toàn bộ đều là các trận tranh tài của nam sinh: buổi sáng ngày thứ nhất là chạy 100 mét, xế chiều là môn đẩy tạ, buổi chiều ngày thứ hai là chạy 3.000 mét.
Sau khi các tân sinh viên xếp thành đội hình ngay ngắn chậm rãi tiến vào sân vận động, nghi thức khai mạc được tiến hành đơn giản, đại hội thể dục thể thao chính thức được bắt đầu. Trần Hiểu Quân và Quách Tuyết đi đến nơi tổ chức cuộc thi chạy 100 m, Trần Hiểu Quân thấy Quách Tuyết không khác gì cái đuôi nhỏ đuổi theo phía sau bèn nói: “Cậu không phải là trọng tài tại sao lại tới đây tham gia náo nhiệt vậy!”
“Đang buồn muốn chết, vừa hay đến xem bọn họ thi đấu, nói không chừng còn có thể phát hiện ra được vàng đó.” Quách Tuyết so với những người chuẩn bị tham gia trận đấu còn hưng phấn hơn.
Trần Hiểu Quân giống như là nhìn thấy người ngoài hành tinh: “Cái gì vàng? Đầu óc cậu bị hư hả!”
“Không phải rùa vàng cũng được, yêu cầu của tớ cũng không cao mà.” Quách Tuyết tiếp tục huyên thuyên.
Nói như thế nào Trần Hiểu Quân cũng đọc không ít tiểu thuyết, nghe đến đó coi như đã hiểu rõ ý tứ của Quách Tuyết, suy nghĩ cẩn thận vừa rồi không khỏi toát mồ hôi, sức chống cự của Quách Tuyết quả thật là quá kém, chỉ có mấy ngày đã bị mấy cô nàng khoa Mỹ thuật tạo hình phòng bên cạnh làm hư mất rồi, đã bắt đầu mơ tưởng một tình huống gặp gỡ lãng mạn: “Cậu tìm rùa vàng thì có thể, nhưng đừng có ở bên cạnh mình vòng tới vòng lui như thế.”
“Như vậy thì cơ hội sẽ nhiều hơn một chút!” Quách Tuyết không kịp suy nghĩ liền nói ra những gì nghĩ trong đầu.
“Cậu nói cái gì?” Trần Hiểu Quân cầm bản ghi chép thành tích giơ lên.
Quách Tuyết cũng biết mình lợi dụng bạn bè là không đúng liền lấy lòng nói: “Thật ra là mình khen cậu rất xinh đẹp đấy chứ.”
“Bản thân mình rất xinh đẹp rồi còn cần cậu phải nói sao?” Trần Hiểu Quân bực mình buột miệng nói ra, không để ý tới những lời mình vừa thốt ra thu hút sự chú ý của mọi người đến cỡ nào.
Quách Tuyết thấy mình thật mất mặt, kế hoạch lợi dụng Trần Hiểu Quân thành công nhưng hiệu quả lại không đạt được, cô liền xoay người núp đằng sau lưng Trần Hiểu Quân.
Trần Hiểu Quân cũng thấy mình lúc này rất mất thể diện, còn thốt ra những lời tự kỷ như vậy…, cho dù quả thật là cô thường xuyên được các bạn cùng lớp gọi là hoa khôi của khóa, nhưng cô cũng không để chuyện ấy ở trong lòng cũng chưa từng làm nên chuyện gì, lúc này làm nhiều trò như vậy, một tân sinh viên có thể nói ra những lời có sức nổ lớn như vậy về sau làm sao còn mặt mũi nhìn ai. Còn có người đang nhìn Trần Hiểu Quân, Trần Hiểu Quân cảm thấy không thể muốn như lần trước gào thét đuổi người ta trở về, lần đó là có quỷ đáng ghét ra mặt…? Tại sao lại nghĩ tới cậu ta vậy! Trần Hiểu Quân thật muốn lấy búa nện vào đầu mình. Bình tĩnh, bình tĩnh… Sau khi tỉnh táo lại Trần Hiểu Quân coi những ánh mắt kia là không khí, bắt đầu làm việc của mình, dần dần người chung quanh