Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.
cũng đem sự chú ý tập trung đến trận đấu đang chuẩn bị diễn ra.
Trần Hiểu Quân ở một bên sắp xếp lại danh sách bất chợt mở to hai mắt, có lẽ là cô nhìn lầm rồi, làm sao có thể là cậu ta được? Trần Hiểu Quân còn chưa kịp dụi mắt thì Quách Tuyết lại lén lút tới gần: “Trần Hiểu Quân, cậu nhìn xem!”
“Nhìn cái gì hả?” Trần Hiểu Quân nhìn theo hướng Quách Tuyết chỉ. Mấy chữ “có cái gì đẹp mắt” chuẩn bị thốt ra khỏi miệng lại bị bóng người trước mắt làm cho nghẹn ứ đành nuốt trở lại.
“Quân Quân.” Trình Hiểu Quân cùng mấy bạn học đi tới bên cạnh Trần Hiểu Quân thấy Quân Quân cầm bản ghi thành tích trong tay nói: “Cậu là trọng tài sao?”
Trần Hiểu Quân không trả lời, Quách Tuyết từ phía sau liền xông ra: “Trình Hiểu Quân chào cậu, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Trình Hiểu Quân mỉm cười: “Chào cậu, lần đó mình và Quân Quân đi trước để cho cậu ở lại ăn cơm một mình thật xin lỗi.”
“Không có chuyện gì, không có chuyện gì!” Quách Tuyết khua tay tỏ vẻ không ngần ngại.
“Cậu tham gia chạy 100 mét à?” Bất ngờ Trần Hiểu Quân nói ra một câu cắt ngang cô bạn Quách Tuyết vẫn còn hào hứng muốn tiếp tục câu chuyện.
“Ừ, mình đăng kí ba hạng mục, nhưng mình không ngờ Quân Quân sẽ là trọng tài.” Trình Hiểu Quân nói rất tự nhiên.
Không ngờ? Phải là tôi không ngờ cậu tham gia đại hội thể dục thể thao mới đúng! Trần Hiểu Quân cau mày không vui.
Bạn học bên cạnh Trình Hiểu Quân dường như nhìn ra mỹ nữ cùng Trình Hiểu Quân nói chuyện mất hứng liền tiến lại hòa hoãn không khí: “Trình Hiểu Quân, tại sao cậu không giới thiệu hai mĩ nữ năm đầu này cho chúng tớ một chút hả?”
Trình Hiểu Quân không để lại dấu vết kề sát vào cạnh chỗ Trần Hiểu Quân: “Bạn này là Trần Hiểu Quân,… Chúng mình là hàng xóm với nhau.” Hàng xóm nghe hẳn là gần hơn so với bạn học nhỉ, “Bạn này là bạn cùng phòng của cậu ấy, Quách Tuyết.”
Đám bạn của Trình Hiểu Quân vừa nghe lập tức sôi trào: “Thì ra là các cậu còn cùng tên nữa ư! Hữu duyên hữu duyên!”
“Tôi và cậu ta không quen.” Mặc dù Trần Hiểu Quân đã trải qua rất nhiều lần bị trêu trọc vì hai người cùng tên như vậy nhưng trong lòng cô vẫn không thấy thoải mái.
Mấy người bạn nghe xong thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi, nhưng tất cả mọi người rất nhanh chóng nói lảng sang chuyện trận đấu sắp bắt đầu rồi đều tự định bụng lẻn đi. Trình Hiểu Quân đã sớm biết Quân Quân sẽ không dùng thái độ thân thiện đối xử với mình, cũng có vẻ gì là tức giận, nhưng lúc đi thì nói rất khẽ với Trần Hiểu Quân câu ‘Mình sẽ cố gắng’ rồi mới xoay người đi cùng các bạn.
Trần Hiểu Quân làm như không nghe thấy bắt đầu đi đến đích của đường chạy 100 mét.
Bên kia, Trình Hiểu Quân dường như không có cách nào trốn khỏi trận “Nghiêm hình tra khảo” của bạn học.
“Trình Hiểu Quân, cái bạn Trần Hiểu Quân kia và cậu có quan hệ gì vậy, này không phải là bạn gái của cậu chứ? Nếu như không phải thì mình lập tức theo đuổi cô ấy đấy nhé, thoạt nhìn rất thú vị.” Trình Hiểu Quân ưu tú như vậy có bạn gái cũng không có gì kì lạ, một người trong đám bạn thử dò xét nói.
“Không được!” Hai chữ này Trình Hiểu Quân nói ra không lớn nhưng có thể nhận ra ý không thể kháng cự trong đó.
“Gì vậy ta, là bạn gái của cậu tất nhiên mình sẽ không theo đuổi, nếu như không phải là vậy thì lại khác nha. Rốt cuộc là có đúng như vậy không?” Có lẽ là mới vừa rồi Trình Hiểu Quân giọng nói quá mức trực tiếp, nhưng có theo đuổi Trần Hiểu Quân thì vẫn không xác định được nên lại hỏi.
Trình Hiểu Quân đứng lại nói: “Mình và Quân Quân là thanh mai trúc mã!” Mặc dù không nói gì đến yêu thương, cũng không có nói thích, nhưng “Thanh mai trúc mã” bốn chữ này đặt ở trên người Trình Hiểu Quân thì chính là người khác ai cũng không thay thế được.
Triệu Bân thấy tình huống không đúng liền khoác vai Trình Hiểu Quân: “Biết rồi biết rồi, to mồm cứ như là cậu nghĩ cậu ta tới thật vậy a! Bây giờ điều bọn mình nên lo lắng chính là bảo tồn thể lực lấy chức vô địch 100 mét, chứ không phải ở chỗ này lãng phí miệng lưỡi.”
Mấy người bạn bị lời này của Triệu Bân kéo sự chú ý về lại trận thi đấu cũng không thảo luận đề tài mới vừa rồi nữa.
Chỉ chốc lát sau loa thi đấu vang lên, chạy 100 mét là hạng mục thứ nhất, vận động viên thi 100 mét đều đã đứng trên sân đấu, lúc này trên bãi tập cũng chật kín người, đều là khán giả từ trường đến xem thi đấu.
Chạy 100 mét chia thành ba vòng: đấu loại, đấu bán kết và chung kết, thông qua thành tích đấu loại chọn mười người tham gia thi bán kết sau đó lại chọn năm người tiến hành trận chung kết cuối cùng. Tham gia 100 mét có tất cả 60 người vừa lúc chia làm 12 tổ, Trình Hiểu Quân bị phân ở tổ thứ bảy.
Quá trình trận đấu diễn ra rất nhanh chóng, chưa tới nửa giờ cuộc thi đã kết thúc, Trần Hiểu Quân kẹp biên bản giao cho trọng tài chính, khi giao ra trong đầu còn có một chút cảm giác không thật, không ngừng ở trong lòng mình hỏi tại sao lại như vậy? Quỷ đáng ghét này làm sao có thể chạy nhanh như vậy cơ chứ, làm sao có thể còn chạy vào top mười, nghĩ như thế nào cũng nghĩ không ra quỷ đáng ghét tham gia phong trào t