Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341553

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1553 lượt.

hể dục thể thao cũng không lâu lại có thành tích như vậy.
“Wa!” Quách Tuyết chạy đến bên cạnh Trần Hiểu Quân, “Không ngờ Trình Hiểu Quân pro như vậy đó, người đẹp trai học giỏi chạy cũng nhanh nữa, cực phẩm nha cực phẩm nha!”
Trần Hiểu Quân thiếu chút nữa không kìm được muốn che cái miệng mê trai của Quách Tuyết lại, hừ lạnh: “Cực phẩm cũng không đến lượt cậu, cậu xem những người đó đi…” Trần Hiểu Quân chỉ vào những nữ sinh đang vây quanh quỷ đáng ghét, quỷ đáng ghét rõ ràng vô dụng như vậy mà lại được nhiều nữ sinh hoan nghênh như thế, thật chẳng có chút đạo lý nào, chẳng lẽ trình độ thưởng thức của mình đã quá lạc hậu theo không kịp các cô nàng ấy rồi, “Cậu không có cơ hội đâu.”
“Mình không có cơ hội thì sao, mới nói một chút cậu đã không vui, cậu ta cũng không phải là bạn trai cậu, đồ hẹp hòi!” Quách Tuyết đã không còn ngây thơ đến mức thật sự nghĩ mình sẽ là nhân vật chính trong truyện cổ tích hoàng tử và công chúa, không đúng, là câu chuyện cổ tích lãng mạn cô bé lọ lem.
“Mình hẹp hòi? Mình chỉ nói đúng sự thật mà thôi!” Trần Hiểu Quân lập tức phản bác, “Cái tên quỷ đáng ghét ấy, chỉ những cô gái không có mắt nhìn mới bị bộ dáng của cậu ta lừa gạt.” Trần Hiểu Quân không có chú ý tới là khi cô phủ định Trình Hiểu Quân thì cũng đồng thời khẳng định Trình Hiểu Quân, nhưng những lời này của cô hiệu ứng oanh động nhất chính là tiếng cô nói quá lớn, mọi người trong phạm vi mười mét đều nghe thấy những lời cô nói. Kết quả rất dễ tưởng tượng, Trần Hiểu Quân lại một lần nữa khiến những người xung quanh chú ý, nếu như không phải là cô rất xinh đẹp nói không chừng tất cả mọi người đã quay về cô nhổ nước miếng rồi, cho nên những người đó nghe được lời của Trần Hiểu Quân thì chỉ sững sờ nhìn cô cứ như là nhìn động vật trong vườn thú.
Trần Hiểu Quân gần đây thất thường, cục diện mấy lần gặp gỡ đều lúng túng như vậy, mặt lại dầy đến mức vác cũng không được rồi, lúc nhìn thấy quỷ đáng ghét chạy ra khỏi vòng vây của người ta thì mặt đã đỏ đến mức có thể quay cả một con vịt.
Trình Hiểu Quân mỉm cười đi về phía Trình Hiểu Quân, trên người cậu là bộ quần áo thể thao, đây là lần đầu tiên Trần Hiểu Quân thấy quỷ đáng ghét mặc đồ thể thao, cô bắt đầu hoài nghi ánh mắt mình, có lẽ là có vấn đề thật, tại sao lúc trước thấy quỷ đáng ghét là dáng vẻ vô dụng yêu ớt ngược lại lúc này lại có một loại áp lực dần dần tới gần…
“Quân Quân…” Trình Hiểu Quân vừa đứng ở bên cạnh Trần Hiểu Quân, cười dịu dàng lạ thường.
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân cách Trần Hiểu Quân có một bước, “Tớ vào đấu bán kết hả?”
Trần Hiểu Quân bị nét cười của quỷ đáng ghét làm lóa ánh mắt, lại ngoan ngoãn gật đầu.
Trình Hiểu Quân nụ cười vẫn như cũ: “Tớ sẽ làm tốt hơn, Quân Quân, để tớ cố gắng hơn nữa!”
Trần Hiểu Quân giống như là bị ma ám, nhìn nụ cười của quỷ đáng ghét lần nữa gật đầu.
“Tớ sẽ làm cho cậu thấy!” Vừa nói xong trên radio công bố danh sách dự cuộc so tài vang lên, thật sự tiến vào vòng đấu loại, “Cậu nhất định phải thấy!” Tớ đã không phải là tớ trước kia rồi.
Sau khi Trình Hiểu Quân đã xuất phát sau tiếng súng vang lên đi vào thi đấu rồi, Trần Hiểu Quân mới lấy lại tinh thần, mới vừa rồi quỷ đáng ghét nói cái gì vậy nhỉ? Sao mình không nhớ nhỉ, hỏng bét, chẳng lẽ căn bệnh mấy năm trước lại tái phát? Trần Hiểu Quân tức giận trừng quỷ đáng ghét đã cách xa cả trăm thước, toàn dùng ôn nhu mà dời đánh lạc hướng mình! Chỉ tiếc Trình Hiểu Quân không nhìn thấy ánh mắt hờn dỗi mà Trần Hiểu Quân trừng cậu.
Trận đấu bán kết tiến hành khá nhanh, chưa đầy 10 phút đã có kết quả, Trần Hiểu Quân vốn là cố tình xem trận đấu này nhưng sự xuất hiện của quỷ đáng ghét trước trận đấu làm xáo trộn sự hứng thú của cô, cho nên liền chuyên tâm làm trọng tài, nhưng cho dù cô không nhìn, kết quả cũng đang trên tay cô, lần này không còn là khiếp sợ như lúc thấy kết quả mới vừa rồi nữa mà là khó có thể tin. Thứ tư sao? Không thể nào đâu? Bộ dạng yếu ớt trói gà không chặt đó sao có thể chạy nhanh như vậy? Lòng hiếu kỳ của Trần Hiểu Quân lại bị gợi lên, cô ngược lại muốn nhìn một chút xem quỷ đáng ghét này làm cách nào mà chạy ra thành tích như vậy!
Sau khi suy tính để không ảnh hưởng đến thành tích của vận động viên, thời gian giữa trận bán kết và trận chung kết có thể nghỉ ngơi nửa giờ, Trần Hiểu Quân sau khi chuẩn bị xong tất cả công việc phục vụ cho trận đấu tiếp theo thì cũng chỉ còn dư lại 10 phút, ngồi ở trên ghế trọng tài, Trần Hiểu Quân mới phát hiện học sinh đã vây đầy cả trăm thước trên đường đua để theo dõi cuộc thi, không khí như vậy từ khi lên cao trung cơ hồ cũng chưa từng cảm thụ được, thì ra là cuộc sống đại học thật sự là rất tự do rất dân chủ à nha! Lúc Trần Hiểu Quân đang cảm thụ một khắc thanh nhàn hiếm có này thì một giọng nói của người nào đó làm người ta không vui truyền vào lỗ tai.
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân không biết từ lúc nào đã đứng ở bên cạnh Trần Hiểu Quân, trong giọng nói lộ ra sự quan tâm “Việc của cậu làm xong chưa?”
“Làm gì? Muốn tôi mang nước hả? Cậu đừng có mơ đi!” Trần Hiểu Quân nhớ tới mớ


The Soda Pop