Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
ắt Trần Hiểu Quân ngược lại bất động, cái tên quỷ đáng ghét này lại ở ngay trước mặt người khác, còn là rất nhiều người, nói như vậy làm cho người ta hiểu lầm: “Cậu có giành được giải nhất hay không tôi quản làm gì hả?” Trần Hiểu Quân vô cùng lúng túng, quyết định chạy lấy người, cô không muốn làm thú trong thảo cầm viên.
“Trần Hiểu Quân, quả nhiên là cậu! Tớ đã sớm phải nghĩ ra Trình Hiểu Quân ở chỗ này thì cậu cũng nhất định sẽ ở chỗ này”, giọng nói một nam sinh ngái ngủ ngăn cản bước chân chạy trốn của Trần Hiểu Quân.
Trần Hiểu Quân quay đầu lại cặp mắt tóe lửa nhìn cái người đã gọi cô, hình như là tên gì nhỉ? Bành Hạo? Đúng là tên Bành Hào vừa về nhì: “Cái gì quả nhiên là cậu, tôi không quen cậu, không muốn làm bộ như chúng ta rất quen thân, còn nữa, đừng có xếp tôi với cái… tên đó ở cùng nhau!” Vả lại không thể nói bậy!
Bành Hạo nhìn người đứng xung quanh một chút, căn cứ vào tính khí Trần Hiểu Quân trước kia, cậu ta đại khái cũng biết là tình huống gì, miễn cưỡng nói sang chuyện khác: “Tớ là Bành Hạo, cậu không nhớ sao, cùng học sơ trung, chúng ta còn từng đánh nhau.”
Trần Hiểu Quân nhìn Bành Hạo một lượt từ đầu đến chân, đánh nhau? Bành Hạo? Hình như có chút ấn tượng, vì vậy thản nhiên nói: “Cậu cũng học ở đây à.” Sau đó ném lại một câu tôi còn có chuyện rồi một mình chạy trước, còn nói tôi và cậu từng đánh nhau? Cái tên Bành Hạo này nhất định là cố ý tới thật đúng là họa vô đơn chí, hôm nay thật là thật mất thể diện!
Trần Hiểu Quân vừa đi, tất cả mọi người còn lại bất động không nói gì, cô vừa đi vừa cố ý không thèm để ý đến ánh mắt của mọi người, nhưng cô đi lần này để lại cho trong lòng mọi người nghi vấn, hoài nghi, không hiểu, suy đoán… Đúng là vấn đề lớn. Cái vấn đề này Trần Hiểu Quân còn chưa biết có ảnh hưởng gì thì càng làm cô bực mình với mấy chuyện liên tiếp phát sinh, đại hội thể thao năm thứ nhất đại học này sẽ thật sự là đại hội thể thao đau khổ nhất, bi thảm nhất mà cô tham gia, cũng là đại hội khó quên nhất, bực mình nhất mà cô không có chỗ trút…
Buổi chiều ngày đầu tiên của đại hội thể dục thể thao thi môn đẩy tạ nam, Trần Hiểu Quân rất muốn nện cái quả tạ này lên đầu quỷ đáng ghét…
“Quân Quân, tớ đã luyện đẩy tạ hơn tuần nay rồi, trận đấu lần này chắc sẽ không có vấn đề gì đâu!” Trình Hiểu Quân lấy cục tạ trên tay Trần Hiểu Quân đẩy thử.
Một tuần? Cậu đắc ý cái gì, tôi đã luyện gần nửa năm rồi đấy! Còn chưa nói đến…
Vòng đấu loại đã kết thúc, Trình Hiểu Quân chạy đến hỏi Quân Quân: “Quân Quân, 11m4 có thể vào chung kết không?”
Cũng được đấy, vậy chắc chắn là cậu gặp may mới ném được thôi, mình đẩy tốt nhất cũng chỉ được có 9m5! Vẽ chuyện…
Trận chung kết kết thúc, Trình Hiểu Quân lại chạy đến: “Quân Quân, tớ ném được 12m1, vô địch rồi, giỏi không?”
Thừa dịp cậu ta không chú ý, cũng chẳng có ai quan tâm đến, cô tàn bạo đá tên quỷ đáng ghét đó một cái, sau đó bỏ đi …
Đêm hôm ấy, Trần Hiểu Quân lôi sách lên giường nghiền ngẫm, lại một đêm không ngủ ngon!
Ngày thứ hai của đại hội thể dục thể thao, sáng hôm ấy, Trần Hiểu Quân không có nhiệm vụ gì, đến sân thể dục làm khán giả…
“Trình Hiểu Quân, kia chẳng phải là cô bạn cùng tên với cậu đó sao?” Bạn của Trình Hiểu Quân nhìn thấy Trần Hiểu Quân, Trình Hiểu Quân một mình đi đến: “Quân Quân, cậu đến xem thi đấu sao?”
Lướt qua quỷ đáng ghét và bạn của cậu ta, xem như không nhìn thấy…
Một lát sau…
“Quân Quân, tớ nhớ là cậu nhảy cao rất giỏi!” Chẳng còn tâm trạng để mà xem thi nhảy cao nữa, xoay người, xem như không nghe thấy…
Đói bụng rồi, cô đến căn-tin ăn trưa nhưng lại không tìm được chỗ ngồi tốt.
“Quân Quân, ở đây nè!” Trình Hiểu Quân vẫy vẫy tay với Trần Hiểu Quân.
Chỉ còn một chỗ trống thôi sao? Quay đi, trở về ký túc xá …
Vào buổi chiều, hạng mục chủ yếu là chạy cự li dài của cả nam lẫn nữ, Trần Hiểu Quân đi đến chỗ ghế trọng tài, mở cuốn sổ tay ra, hận đến nỗi chỉ muốn xé nó. Quả nhiên…
“Quân Quân, thi chạy 3000m cậu cũng là trọng tài sao?” Trình Hiểu Quân cảm thấy thật bất ngờ, ánh mặt trời rọi lên nụ cười của cậu, làm cho nụ cười ấy càng trở nên rực rỡ, càng dịu dàng hơn.
Thật ngứa mắt! Đẩy quỷ đáng ghét ra, cút ngay…
Sau đó, một tiếng súng vang lên, 52 vận động viên ở hạng mục chạy cự li dài lao ra, Trần Hiểu Quân chầm chậm đi đến vạch đích, 14 phút 49 giây sau…
“Quân Quân, tớ về đích đầu tiên nè!” Trình Hiểu Quân vượt qua đích, thở hổn hển tiêu sái chạy đến gần Trần Hiểu Quân vui vẻ nói.
Cậu chạy xong rồi thì đến đây làm gì? Cậu chạy xong rồi nhưng mà việc của tôi còn chưa xong, muốn đến phá tôi sao?! Đúng lúc có người gọi Trần Hiểu Quân, đi vòng qua quỷ đáng ghét, không thèm nhìn…
Hạng mục chạy cự li dài của nữ hoàn thành cũng là lúc đại hội thể dục thể thao kết thúc, những người đến xem thi đấu cũng đã về gần hết, trong sân thể dục chỉ còn vài người của các lớp, người của hội học sinh và các trọng tài là chưa về, Trần Hiểu Quân chỉnh sửa lại cuốn sổ ghi chép rồi giao lại cho trọng tài chính để hoàn thành công việc, quay đầu lại… Sao cậu ta vẫn còn