Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341568
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.
có tình cảm với mình, cho dù bây giờ trong lòng cậu, mình không phải là duy nhất, nhưng xin hãy quan tâm đến mình, nói chuyện với mình, để ý đến những chuyện mình làm, để ý mình đã làm nhiều việc cho cậu, để ý mình luôn đứng ở nơi mà cậu có thể thấy được mình… Nhưng có lẽ, cậu không nghĩ đến những điều này…
Quân Quân, để trừng phạt cậu, mình rất muốn bắt nạt cậu, nhưng lại không nỡ. Quân Quân, mình trừng phạt cậu, cho nên nhân lúc cậu ngủ, mình đã lén hôn cậu, nhưng cậu chẳng biết gì cả! Còn mình, sau khi hôn cậu thì… Quân Quân, cậu nói mình nên làm sao đây? Cậu đã khắc sâu vào trong lòng mình rồi, có phải cậu nên chịu trách nhiệm, vĩnh viễn cũng không rời khỏi mình không? Đương nhiên, mình sẽ không cho cậu rời khỏi mình, cho dù là làm người hầu, mình cũng không cho cậu rời khỏi mình, cậu cũng không thể rời khỏi mình…
Cậu, yêu ư?
Đến năm thứ ba, Trần Hiểu Quân được tận hưởng một trải nghiệm đặc biệt, cái loại kinh nghiệm mà trước kia chỉ thấy trên TV hoặc trong sách – một đêm thành danh. Cô có nghĩ cũng không dám nghĩ chuyện như thế lại xuất hiện trên người mình, sau một đêm, tất cả các bạn học trong trường đều biết tới Trần Hiểu Quân khoa thể dục, cái tên này còn có thể sánh ngang với Trình Hiểu Quân khoa y.
Sau khi biết tin, Trần Hiểu Quân vui mừng vô cùng, không phải vì được nổi danh toàn trường mà vì danh tiếng này đã giúp cô gạt phăng vấn đề cái mũ mang tính lịch sử kia, không phải nổi tiếng nhờ sự hung hãn, không nói đạo lý, hay ghen tị và hơi phiến diện như lời đồn trong trường mà là lấy thành tích tranh tài thể thao để trèo lên bảng danh nhân của trường, cô có gì mà phải mất hứng chứ? Có khi đang ngủ trong chăn mà vẫn còn vui mừng đến mức cười to ba tiếng, cô không chỉ cứu vãn thể diện bị mất trước kia mà còn vớt vát được vô số đóa hoa đào.
Trần Hiểu Quân năm nay 21 tuổi, nếu là người mới vừa quen cô nhất định sẽ bị vẻ ngoài thanh xuân động lòng người của cô thuyết phục. Trần Hiểu Quân lớn lên rất xinh đẹp, không phải là cái kiểu đẹp nhu mì mà là một cái đẹp phát xuất từ tinh thần phấn chấn cùng sinh lực của tuổi trẻ. Trần Hiểu Quân lớn lên rất có sức quyến rũ, không phải là cái vẻ quyến rũ cám dỗ con người ta, mà là khí chất hấp dẫn toát ra mỗi khi cô giơ tay nhấc chân. Dáng người Trần Hiểu Quân còn thon dài cao gầy hơn cả người mẫu, khuôn mặt không cần son phấn mà vẫn đẹp rạng ngời. Dĩ nhiên, những vẻ đẹp đó trước tính cách thẳng thắn, mạnh mẽ, sôi nổi của cô đều bị lu mờ gần hết, cuối cùng lâu dài đại khái cũng chẳng mấy ai chịu nổi tính tình mỹ nhân.
Năm thứ nhất đại học, bởi vì Trần Hiểu Quân đã mắc phải một “Sai lầm” nghiêm trọng đối với Trình Hiểu Quân mà khiến cho nhiều người mặc dù bị cô hấp dẫn cũng không dám tiến lên. Lần này Trần Hiểu Quân nhờ bản lãnh của mình mà nổi danh toàn trường khiến cho những lời đồn trước kia phải nhường đường lui bước, cứ nhìn số bì thư màu hồng phấn trên bàn cô là đủ biết có bao nhiêu người hi vọng được ôm mỹ nhân về rồi. Khi mới bắt đầu nhận được thư Trần Hiểu Quân vô cùng vui mừng, cuối cùng cũng có người yêu thích cô. Nhưng dần dần nhận thư mãi cô lại thấy nhàm chán, cái nào cũng giông y như nhau!
“Cậu đọc nhiều truyện như thế mà còn không biết thế nào là thích?” Quách Tuyết chẳng tin, lịch sử đọc truyện của Trần Hiểu Quân còn dài hơn cả hơn cô, mà có quyển nào không dính tới vấn đề tình cảm chứ? Không biết hử? Lừa quỷ à?
Trần Hiểu Quân xoay mình ngả lên trên giường, nhìn trần nhà nói: “Cũng vì đọc nhiều quá nên mới không rõ đấy, mình chẳng thấy mình có cảm xúc nào giống trong truyện cả.”
Quách Tuyết cũng bất lực nằm ngửa trên giường, bất lực nói: “Thật ra cũng không cần rõ ràng quá…”
“Cậu không thấy rõ ràng lắm?” Trần Hiểu Quân nhìn Quách Tuyết như nhìn người ngoài hành tinh, “Thế sao cậu lại hẹn hò với bạn trai cậu?”
“Ừ thì…” Quách Tuyết trầm tư một chút, “… chỉ là thấy thích anh ấy nên mới hẹn hò thôi!”
“Cảm thấy thích?” cái đáp án này đúng là đơn giản tới mức bới không ra lỗi, Trần Hiểu Quân khinh thường nói: “Mình buồn thay cho bạn trai cậu.”
“Nói gì vậy?” Quách Tuyết phản bác: “Mình với anh ý ân ái vô cùng, chỉ tại cậu không thấy thôi!”
“Phải rồi, mình làm sao mà thấy được?” Trần Hiểu Quân cũng không thèm chấp cô.
Hai người đột nhiên không nói lời nào khiến cho phòng ký túc có vẻ im lặng nặng nề, Quách Tuyết không thích không khí như thế nên mở lời trước: “Quân Quân, không phải người ta nói tình cảm có thể bồi dưỡng sao, hay cậu thử hẹn hò với Bành Hạo đi? Mình thấy Bành Hạo cũng rất khá đó, đẹp trai này, lại còn hào phóng, vả lại còn đối với cậu cũng quá tốt mà. Đó là còn chưa nói, có ai có thể trong ba năm vẫn xem cậu là bạn thân mà cưng ở trong tay chứ. Hơn nữa, cậu nhìn bây giờ cậu ta đối xử với cậu kìa, mình nghĩ giờ cậu còn tìm được ai mỗi ngày chờ cậu luyện tập để cùng ăn cơm chứ? Mình thấy cậu cứ thử một chút… ”
“Thử một chút?” Trần Hiểu Quân vẫn không rõ lắm “Thử như thế nào? Mình vẫn nghĩ yêu đương chẳng có gì là thử với