Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.
ngại ngùng khi nhìn vào ánh mắt quan tâm của Trình Hiểu Quân, cô vội vàng nhìn sang chỗ khác.
“A!” Trình Hiểu Quân khựng lại vài giây, sau đó mới nói: “Đúng rồi! Quân Quân, cậu nghỉ ngơi đi, tớ đi mua đồ ăn sáng cho cậu ngay.” Sao chuyện quan trọng như vậy mà mình cũng quên được cơ chứ? Trình Hiểu Quân lập tức cầm đồ đi ra ngoài, trước khi đóng cửa ký túc xá vẫn còn nhắc nhở Trần Hiểu Quân: “Ngoan ngoãn mà nghỉ ngơi đó, tớ sẽ về nhanh thôi.”
Trình Hiểu Quân đi rồi, Trần Hiểu Quân nằm trên giường, nghĩ lại những chuyện xảy ra gần đây, cảm thấy đau đầu không thôi…
Chừng 20 phút sau, Trình Hiểu Quân trở về, tay cầm theo một hộp cháo nóng hổi, thơm ngào ngạt, một bịch bánh bao và một hộp sữa tươi: “Tớ về rồi đây, tớ có mua nhiều thứ cho cậu ăn nữa này.” Trình Hiểu Quân đặt đồ ăn xuống bàn, đỡ Trần Hiểu Quân dậy, sau đó cầm hộp cháo lên, dáng vẻ như đang chuẩn bị đút cho Quân Quân.
“Tự tôi làm được…” Trần Hiểu Quân phát hiện ý đồ của tên quỷ đáng ghét, liền giật lấy cái hộp cháo trong tay anh tự ngồi dậy ăn.
Trình Hiểu Quân ngây ngốc ngồi bên cạnh Quân Quân, một lúc lâu sau, thấy mặt cô từ từ tối lại, anh mỉm cười nhanh chóng cầm những món khác lên: “Đừng ăn nhanh quá, coi chừng nóng!”
Trần Hiểu Quân sợ hãi la lên: “Quỷ đáng ghét…?”
Trình Hiểu Quân quay đầu lại: “Sao vậy?”
“Tôi… Quần áo của tôi… Hình như hôm qua tôi… không có mặc… bộ đồ này…?” Chẳng lẽ mình nhớ nhầm sao? Không thể nào! Sao người mình lại sạch sẽ vậy chứ, rõ ràng mình nhớ tối hôm qua mình đâu có tắm trước khi ngủ đâu…
Trình Hiểu Quân chợt khựng lại, không dám quay đầu nhìn Quân Quân: “Quần áo của cậu…”
“Hình như tôi không có mặc bộ quần áo này thì phải?” Trần Hiểu Quân khẳng định, thật sự là vậy, bỗng chốc, cô lạnh giọng, “Ai đã thay đồ cho tôi vậy…?”
“À…?” Trình Hiểu Quân do dự một chút, cứng nhắc nói: “Lúc mà tớ tới thì thấy quần áo của cậu đầy mồ hôi nên mới gọi điện cho một cô bạn cùng lớp đến thay đồ giúp cậu…”
Trần Hiểu Quân không tin lắm, nhưng cảm thấy tên quỷ đáng ghét này không dám lừa gạt mình, cô nhẹ nhàng gật đầu: “Ờ… Vậy thì được.” Sau đó lại bắt đầu thưởng thức đồ ăn.
Trình Hiểu Quân quay đầu lại, chăm chú nhìn Quân Quân, vẻ lo lắng trong mắt dần biến mất, thay vào đó là sự ảm đạm không thôi, Quân Quân như vậy không biết rốt cuộc là mình may mắn hay bất hạnh đây nữa, vậy cũng tốt… Còn hơn để Quân Quân biết chân tướng nhất định bây giờ đã lập tức đuổi mình đi rồi.
Trần Hiểu Quân nhanh chóng xử xong chén cháo, cầm bánh bao mà quỷ đáng ghét đưa cho mình: “Cháo và bánh bao mua ở tiệm Long Ký ngoài trường hả?” Mùi vị quá đỗi quen thuộc, chắc chắn không phải căn tin của trường làm.
“Ừm!” Trình Hiểu Quân gật đầu, “Nếu cậu thích ăn thì sau này rảnh rỗi, tớ sẽ mua đem qua cho cậu. Cháo và bánh bao ở Long Ký rất vệ sinh, lại có dinh dưỡng đầy đủ, ăn mãi không ngán, ăn nhiều cũng không sao.”
Trần Hiểu Quân đặt bánh bao xuống: “Cậu vừa nói cậu đến Long Ký mua mấy cái này sao?”
“Đúng vậy!” Trình Hiểu Quân đáp.
“Chưa đầy 20 phút mà cậu đã chạy đến Long Ký mua được nhiều thứ thế này á?” Trần Hiểu Quân không tin. Long Ký nằm ở ngoài trường, đi từ trường học đến đó cũng phải mất ít nhất nửa tiếng, trước kia, cô cũng phải lựa khi nào có thời gian mới đi mua, quỷ đáng ghét lại mua được trong thời gian ngắn như vậy, không thể nào!
Trình Hiểu Quân thấy Quân Quân không tin, mỉm cười ngồi xuống: “Không lẽ Quân Quân quên là tớ đã từng vô địch chạy cự li dài sao?”
Hừ, nói vậy chẳng phải quỷ đáng ghét đang khoe cậu ta có bản lĩnh lắm sao, cô không phục: “Cậu nói thì tôi phải tin à? Tôi đâu có ngu.”
Trình Hiểu Quân thầm nói trong lòng: Quân Quân cậu, thật sự cũng có lúc ngốc lắm đó…
Trình Hiểu Quân vươn tay sờ trán của Quân Quân, vẫn còn hơi nóng: “Quân Quân, nằm xuống nghỉ ngơi thêm chút nữa đi.”
Trần Hiểu Quân gật đầu, ăn uống no đủ xong, cô cũng thấy hơi mệt, xem ra bị bệnh không phải là một chuyện dễ chịu: “Hôm nay là thứ năm, bây giờ đã chín giờ rưỡi rồi, cậu không cần đi học sao?”
“Không sao, tớ đã xin nghỉ rồi.” Anh vắt khô cái khăn trong tay, lau mặt sạch sẽ cho Trần Hiểu Quân.
“Xin phép?” Trần Hiểu Quân nhíu mày, “Chẳng phải ngày nào cậu cũng nhiều tiết học lắm sao, vậy cậu…”
Trình Hiểu Quân không cho Quân Quân nói tiếp nữa: “Không cần lo lắng, tớ đọc sách là được rồi, quan trọng là cậu phải nghỉ ngơi cho tốt.” Sau đó, lại vắt khăn lần nữa, rồi lại lau mặt giúp Quân Quân lần nữa.
“Đọc sách là được hả?” Trần Hiểu Quân bĩu môi, “Vậy chẳng khác gì nói cậu thông minh.” Trần Hiểu Quân tự động bỏ qua nửa câu sau của Trình Hiểu Quân ngược lại còn nói móc là anh tự cao.
Bất đắc dĩ, Trình Hiểu Quân đành lảng sang chuyện khác: “Uống thuốc rồi nghỉ ngơi đi, đừng nói nhiều nữa.”
“Hừ!” Cô uống thuốc mà quỷ đáng ghét đưa đến, sau đó không nói gì nữa, sao cậu ta càng ngày càng nói nhiều thế, trước kia yên lặng tốt biết bao! Càng nghĩ, Trần Hiểu Quân càng thấy mí mắt nặng trĩu, bắt đầu thấy buồn ngủ, trước lúc nhắm mắt lại vẫn thấy khó hiểu, sao mình lại quên không đuổi quỷ đáng