Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341567

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1567 lượt.

iểu Quân thấy người ta đang nằm không nói gì, nhìn đồng hồ trên tay, mình đã ngủ gần ba tiếng rồi? Trình Hiểu Quân đoán chắc hẳn bệnh của Quân Quân cũng đỡ được phần nào: “Quân Quân, cậu đói bụng chưa?”
Một lát sau, Trần Hiểu Quân quay đầu lại, tinh thần đã tốt hơn nhiều, cô dựa vào giường, dùng giọng điệu của nữ hoàng, nói: “Quỷ đáng ghét, tôi muốn ăn cá kho, bao tử cay, cánh gà ngũ vị, cà tím nướng tiêu, còn có…”
“Quân Quân, bệnh của cậu vẫn chưa hết, không nên ăn những món quá nhiều dầu mỡ hay quá mặn.” Trình Hiểu Quân cắt ngang Trần Hiểu Quân: “Trừ những món đó ra, cậu còn muốn ăn món nào khác không?”
Trần Hiểu Quân bướng bỉnh nói: “Tôi mặc kệ, tôi đói muốn chết rồi, tôi muốn ăn mấy món đó, cậu đi mua cho tôi đi.”
Trình Hiểu Quân nhanh chóng thích ứng với sự thay đổi này của Quân Quân, trước kia được lãnh giáo nhiều quá rồi, đến độ bây giờ cảm thấy nó quá là bình thường: “Được rồi, tớ đi mua đồ ăn, cậu mau uống nước đi, khi bị cảm thì phải uống nhiều nước mới mau khỏi.”
Trần Hiểu Quân cầm ly nước lên, hoàn toàn không có ý định uống nước, đưa cho Trình Hiểu Quân, ra lệnh: “Nhanh lên đi, cậu muốn bỏ đói tôi à?!” Ai bảo cậu nói nhiều điều kỳ lạ như vậy làm gì, cậu làm tôi khó chịu, tôi không để cho cậu thoải mái, nếu không chẳng phải tôi bị lỗ rồi hay sao, hừ, cũng là do quỷ đáng ghét cậu tự chuốc lấy thôi!
Cũng may Trần Hiểu Quân đang ở trong phòng, không ai nhìn thấy, nếu như bị người khác nhìn thấy cô ra lệnh cho anh như với nô lệ thế này, chắc chắn lại có sóng gió nổi lên nữa.
Trình Hiểu Quân vốn còn định dặn dò Quân Quân uống thuốc, nhưng suy nghĩ lại, cảm thấy nói ít còn hơn nói sai, không thể để cho Quân Quân tức giận được, vì vậy anh nhanh chóng đi mua cơm trưa.
Bây giờ mà đến căn tin chắc chắn là không có gì ăn, Trình Hiểu Quân dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến tiệm ăn ngoài trường, mua các món ăn mà Trần Hiểu Quân thích rồi chạy về ký túc xá. Anh thở hổn hển, dọn thức ăn vào mâm: “Được rồi đây, Quân Quân!” Sau đó, anh đặt mâm thức ăn xuống trước mặt Trần Hiểu Quân.
Trần Hiểu Quân thấy quỷ đáng ghét mang về toàn những món mình thích, lại nhớ đến dáng vẻ mệt mỏi lúc vừa rồi của anh, chiếc đũa cầm trong tay vẫn không có dấu hiệu nhúc nhích …
“Quân Quân, không muốn ăn sao? Tớ nhớ đây đều là những món cậu thích ăn mà!” Trình Hiểu Quân lo rằng Quân Quân sẽ không thích.
“Quỷ đáng ghét, cậu… Rõ là…” Trần Hiểu Quân không biết nên hình dung tâm trạng giờ phút này của mình như thế nào, vừa vui vẻ, lại vừa khó chịu…
“Sao vậy?” Trình Hiểu Quân không hiểu, nét mặt của Quân Quân là sao? Anh đã ngắm nhìn cô nhiều năm, nhưng chưa từng thấy nét mặt này của Quân Quân.
“Cậu, đúng là…” Trần Hiểu Quân như rống lên, “Người hầu ngoan!”
Trình Hiểu Quân ngơ ngác nhìn Quân Quân, một hồi lâu sau mới hiểu Quân Quân đang nói gì, anh không nói gì nữa…
Kết quả, chiều hôm đó, Trần Hiểu Quân hành hạ người hầu ngoan này lên rồi xuống, chạy qua rồi chạy lại, không cho một phút nghỉ ngơi…
[Nhật ký'> Mình, muốn cậu chú ý đến mình!
Quân Quân ngã bệnh, Quân Quân luôn khỏe mạnh cũng bị bệnh, mình thật sự rất lo lắng, nếu hôm ấy mình không đến sân tập ngắm Quân Quân, phát hiện thấy cậu ấy có chút kỳ lạ, về nhà gọi điện thoại lại không nhận, chạy đến ký túc thì dì quản túc giải thích mãi mới chịu cho vào thì không biết chừng giờ cậu ấy đang nằm trong bệnh viện rồi. Học y thật là có lợi, không những giúp được Quân Quân mà còn có thể quang minh chính đại chăm sóc cậu ấy. Hôm bị bệnh ấy, dù Quân Quân đã sai vặt mình mệt mỏi vô cùng, nhưng nhìn gương mặt phấn chấn, từ từ có sức sống trở lại của Quân Quân, mình thấy rất đáng.
Tâm đắc nhất là nét ngây thơ khó tìm ở Quân Quân hôm ấy, có lẽ do bị bệnh, muốn có người chăm sóc cho nên từ đầu đến cuối, Quân Quân vẫn không đuổi mình đi, cuối cùng, đến khi dì quản túc lên, mình mới về phòng. Nhất định là do bị cảm nên phản ứng của Quân Quân chậm hơn thường ngày, nhưng như vậy không tệ, mình rất thích, ít nhất cũng có thể ở gần Quân Quân, ngắm cậu ấy, nắm tay cậu ấy, và còn hơn thế nữa…
Nhất định là không thể để cho Quân Quân biết mình đã giúp cậu ấy thay đồ, còn… còn lau người giúp cậu ấy. Mình do dự không biết có nên giải thích chuyện thay đồ không, nhưng mình lại không dám mạo hiểm, lỡ như Quân Quân không tha thứ cho mình, vậy chẳng phải là… Cũng may mà Quân Quân ngốc nghếch tin lời của mình. Nhưng mặt khác, mình lại thấy lo, Quân Quân dễ gạt như vậy, sau này làm sao mà tự bảo vệ mình đây? Thật là làm cho người khác lo lắng, nếu Quân Quân chỉ ngốc nghếch đơn giản trước mặt mình như vậy thì tốt biết mấy. Quân Quân, cậu nói đi, mình phải làm sao với cậu đây?
Cậu bị bệnh, hiếm khi mình được ở gần cậu như vậy, hiếm khi mình nói được nhiều như vậy, nhưng tại sao cậu lại không nghe, không đặt nó vào lòng chứ? Mình lo lắng cho cậu như vậy, quan tâm cậu như vậy, chẳng lẽ cậu không cảm giác được sao? Nếu như cậu không phát hiện ra tình cảm của mình, mình nên làm sao nói cho cậu biết đây? Quân Quân, mình không phải thần thánh, mình hi vọng, cậu cũng sẽ