Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1569 lượt.
ghét ra ngoài…
Trình Hiểu Quân thấy cô ngủ rồi thì đứng dậy dọn dẹp những thứ vô dụng trên bàn, tối qua anh không ngủ được, lo cô tỉnh lại sẽ không có người chăm sóc nên cứ ngồi đó với Quân Quân trắng đêm, trên bàn vẫn còn hộp cơm tối qua anh mang đến, bây giờ không cần nữa thì vứt đi vậy. Dọn dẹp xong, đi vứt rác về, nhìn quần áo của Quân Quân trong nhà vệ sinh, biểu tình nháy mắt trở nên không được tự nhiên, anh quay đầu lại, nhìn thoáng qua Quân Quân đang ngủ say sưa, chần chừ một chút rồi vẫn đi vào…
Trình Hiểu Quân lau khô tay, nhìn quần áo đã được mình giặt sạch sẽ, đang phơi trên ban công, cứ tưởng là chỉ có một bộ chưa giặt thôi, ai mà ngờ tối qua vô ý lấy ra mới phát hiện vẫn còn nữa, Quân Quân là người thích sạch sẽ, chắc hẳn do gần đây quá bận nên mới không có thời gian để giặt đồ! Anh nhìn quanh căn phòng, ngoài trên bàn học vất đại hai cuốn sách thoạt nhìn hơi lộn xộn, những cái còn lại đều rất ngăn nắp sạch sẽ. Chỉ cần quét sơ qua một chút, một lúc sau anh kéo cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Trần Hiểu Quân.
Quân Quân lúc ngủ không dữ dằn tí nào, thoạt nhìn vẫn còn vẻ đáng yêu như trẻ con, khóe miệng còn hơi hơi nhếch lên, có lẽ là đang mơ một giấc mơ đẹp? Trong mơ… không biết có mình không… Anh với tay cầm lấy tay của Quân Quân, nhiệt độ trong lòng bàn tay của Quân Quân khá cao, làm cho cả người anh như cảm nhận được nhiệt độ của nó, thứ nhiệt này lan tỏa cả người anh, đập cùng tim anh…
Ít khi được ở gần Quân Quân như thế này, Trình Hiểu Quân như một người nghiện ma túy, ngắm nhìn Trình Hiểu Quân đang ngủ say mà không chớp mắt, giống như đang tham lam bồi thường cho những việc trước kia. Nếu như Quân Quân tỉnh lại, nhất định không cho phép anh ngồi bên cạnh cô, nhìn ngắm cô thế này… Trình Hiểu Quân thở dài, không biết đến khi nào Quân Quân mới cho phép mình ngồi gần bên cô ấy như thế này đây? Có lẽ còn rất lâu, rất lâu nữa…
Trình Hiểu Quân khẽ nghiêng đầu, lấy trán của mình chạm vào trán của Quân Quân, xem chừng đã hạ sốt rồi, trách sao lại ngủ ngon như vậy, cười hệt như một đứa con nít vậy. Trình Hiểu Quân nhìn xuống sóng mũi cao của cô, rồi lại xuống đôi môi hồng hồng của cô, lưu luyến nhìn thật lâu rồi ngồi đàng hoàng lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi Trần Hiểu Quân… Anh lại cúi người, nhanh chóng đặt lên môi cô một cái hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, sau đó thỏa mãn ngồi ngay ngắn bên cạnh Trần Hiểu Quân, nắm tay cô, từ từ nhắm mắt lại…
Trước khi ngủ, không quên thì thầm bên tai cô: Quân Quân, mình đã đánh đấu rồi, từ bây giờ, cậu, là của mình…
Trần Hiểu Quân tỉnh lại là do trong mơ cánh tay cô bị yêu quái bắt lấy, dù cô có giãy dụa thế nào thì cũng không rút tay ra được, đến khi cảm thấy tay như bị gãy ra cũng là lúc cô tỉnh dậy: “A…” Tay cô thật sự không nhúc nhích được: “Đau quá …”
Trình Hiểu Quân cũng tỉnh lại: “Quân Quân, cậu dậy rồi sao?”
Một phút trước, đôi mắt Quân Quân vẫn còn mơ màng, một phút sau đã có thể lườm nguýt Trình Hiểu Quân: “Cậu muốn đè đứt tay tôi luôn hả?”
Trình Hiểu Quân phát hiện mình đang nắm chặt tay Trần Hiểu Quân không buông ra, còn đặt đầu gối lên trên tay của Quân Quân. Anh nhìn Quân Quân: “Tớ không cố ý, tê lắm hả?”
Trần Hiểu Quân trợn mắt, không nói lời nào.
Trình Hiểu Quân nóng lòng, vén tay áo của Quân Quân lên: “Để tớ đấm bóp giúp cậu một chút là hết thôi…”
Trần Hiểu Quân thất thần nhìn quỷ đáng ghét đang dịu dàng đấm bóp cho cô…
“Được rồi!” Trình Hiểu Quân buông tay cô ra, nhìn Quân Quân đang ngồi đực mặt ra: “Sao lại ngẩn người thế?”
“Xong rồi hả?” Trần Hiểu Quân cử động tay, đầu óc cô trống rỗng, chỉ nhớ vừa rồi, tay của cô rất là tê.
Trình Hiểu Quân nhếch môi: “Xong rồi!”
Trần Hiểu Quân ngơ ngác gật đầu: “Đúng là cử động được rồi!” Đã không sao rồi.
Trình Hiểu Quân vẫn cười cười, nhìn phản ứng chậm chạp của cô: “Thật sự đã xong rồi!”
“Xong rồi thì sao?” Sao cứ nói mãi làm gì? Trần Hiểu Quân quay đầu lại, nhìn chằm chằm quỷ đáng ghét đang cười rạng rỡ.
“Xong rồi thì xong rồi!” Trình Hiểu Quân đáp lại lần nữa.
Trần Hiểu Quân trợn mắt, rồi nheo mắt: “Cậu đang nhái lại lời tôi sao?”
“Bây giờ mới phát hiện à?” Trình Hiểu Quân cười cười, “Xem ra cậu thật sự tỉnh rồi.”
Sao nhìn quỷ đáng ghét lại nghiêm túc thế này? Thật là quái nhân! Khoan đã? Quần áo của mình… còn ký túc xá của mình…?
“Quần áo là cậu giặt sao? Vệ sinh cũng là cậu làm hả?” Không thể nào, sao quỷ đáng ghét lại giúp cô giặt quần áo, dọn phòng cơ chứ?
Trình Hiểu Quân hỏi ngược lại: “Không phải là tớ thì chẳng lẽ là cậu mộng du làm à?” Sau đó, anh trả cái ghế về chỗ cũ, “Cho dù vậy, tớ cũng không nỡ nhìn cậu làm việc lúc ngã bệnh thế này.”
Trần Hiểu Quân không nói gì, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn cả đống quần áo bay phất phơ trên ban công. Thật kỳ lạ, đây thật sự là quỷ đáng ghét sao? Sao cô lại thấy không giống cậu ta lúc trước tí nào cả… Đặc biệt là những lời cậu ta nói, cái gì mà thích, cái gì mà quan trọng nhất là bệnh của mình, cái gì mà không nỡ, tại sao quỷ đáng ghét lại nói ra những lời như vậy?…
Trình H