Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.
n nhất của người hiện đại, di động. Các cậu không thể lúc nào cũng ở cùng nhau, nhưng mà nhất định phải cho cậu ta biết cậu lúc nào cũng đều nghĩ đến cậu ta, cho nên cậu phải sử dụng đến thiết bị thông tin hiện đại. Mỗi ngày đều gửi tin nhắn cho cậu ta, đó không phải là theo dõi bạn trai hay chồng như mấy người khác nói, mà là muốn cậu dần dần dung nhập vào trong cuộc sống và suy nghĩ cậu ta. Có chuyện gì mới mẻ, tin tức gì thú vị, cậu đang làm cái gì, nhìn thấy gì, trong lòng tự nhiên nghĩ ra cái gì đó, rồi những tin tức thông thường rất phổ biết rất thực tế về an toàn hay sức khỏe gì, đều nhắn cho cậu ta thấy cậu cũng biết mấy điều có ích đó! Cái này gọi là gì ấy nhỉ, không phải có câu thơ ‘Mưa theo làn gió âm thầm. Trong đêm thánh thót tưới nhuần cỏ cây’[1'> sao, chính là đạo lý này. Còn có một chút…”
Quách Tuyết nhìn Trần Hiểu Quân từ đầu đến chân, không ngừng lắc đầu, “Hình tượng của cậu, tuy rằng chúng ta là sinh viên khoa thể dục vận động cách ăn mặc rất bình thường, nhưng cậu cũng không thể vẫn không thay đổi như vậy, uổng công lãng phí dáng người đẹp của cậu. Phải biết rằng đàn ông đều rất hư vinh, bạn gái xinh đẹp thì tự nhiên cũng có thể diện. Không được nói là cậu không thích hay không quen!” Quách Tuyết đã sớm đoán được Trần Hiểu Quân muốn nói gì liền đúng lúc ngắt lời cô.
“Cậu không cần mỗi lần cứ như vậy một chút cũng không để ý đến hình tượng đi mời Bành Hạo ăn cơm xem phim, như vậy có vẻ cậu căn bản là không cần cậu ta, cổ nhân đã nói ‘Đai áo lỏng cài không hối hận, tương tư héo úa cả thân gầy’[2'> cậu ít nhất cũng phải cho cậu ta biết trước khi cậu cùng cậu ta đi ra ngoài cũng có sửa soạn, có chờ mong. Cậu nói có phải không?” Quách Tuyết lấy một câu hỏi để chấm dứt quan điểm.
Trần Hiểu Quân nghe xong thì có chút đăm chiêu, Quách Tuyết nói rất đúng, rất có đạo lý nhưng mà dù sao vẫn thấy có chỗ nào đó không đúng, mãi đến khi nghe xong cô cũng nghĩ không ra đường đi: “Như vậy được không?”
“Tuyệt đối không thành vấn đề!” Quách Tuyết vỗ ngực cam đoan. Đây chính là cô thông qua đọc sách và kinh nghiệm thực tế mà cho ra bí kiếp tình yêu này, chắc chắn có tác dụng.
Trần Hiểu Quân chần chờ gật gật đầu, chấp nhận đề nghị của Quách Tuyết: “Tớ đây chỉ có mỗi cách ăn mặc theo kiểu thể thao thế này thì biết làm sao?”
“Chuyện nhỏ như con thỏ!” Quách Tuyết dáng vẻ lưu manh vung tay lên, “Ngày mai tớ cùng cậu đi mua không phải được rồi sao, cậu mà biết cách ăn mặc chắc chắn sẽ khuynh quốc khuynh thành vạn người mê!”
Trần Hiểu Quân thiếu chút nữa bị động tác cùng câu nói sau của Quách Tuyết làm mắc ói, cậu ta học cái kiểu đó ở đâu vậy nhỉ, có nên tin lời cậu ta mới nói không đây? Trần Hiểu Quân hiện tại bắt đầu nửa đường bỏ cuộc, có cảm giác như mình đang bị đẩy vào bẫy… Nhưng mà Bành Hạo? Nghĩ đến tình cảm ba năm nay cậu ta dành cho mình mà tâm trạng có chút suy sụp… Trần Hiểu Quân cụp mắt, dù sao cũng phải cố gắng mới biết có được hay không.
Vì thế buổi tối ngày đó, Trần Hiểu Quân theo đề nghị của Quách Tuyết, gửi một ít tin tức thoạt nhìn hơi chút hữu dụng cho Bành Hạo, Bành Hạo cũng trả lời tin nhắn của cô, nói ‘Rất vui vì em đã biết quan tâm anh!’, sau đó Trần Hiểu Quân lại nhắn tin qua, sau đó hai người nhắn qua nhắn lại đến hơn mười một rưỡi mới chịu nói chúc ngủ ngon. Trần Hiểu Quân trước khi ngủ còn khen đề nghị của Quách Tuyết hiệu quả không sai, về sau tiếp tục sử dụng.
Ngày hôm sau, Trần Hiểu Quân cùng Quách Tuyết nhân lúc không tiết đi dạo một vòng quanh các cửa hàng lớn, đi dạo cả một buổi sáng rốt cuộc dưới sự cưỡng bức của Quách Tuyết mà thắng lợi trở về, hai người ngay cả cơm trưa cũng chưa ăn, lập tức trở về phòng để Quách Tuyết cho Trần Hiểu Quân thay quần áo vừa mua.
Trần Hiểu Quân nhìn trái phải cái gương to trong ký túc xá cảm thấy không thích hợp, thật sự là không nghĩ ra Quách Tuyết sao lại thấy cô mặc vào nhìn rất đẹp, còn nói cái gì “người đẹp vì lụa”, may mà lúc ấy bên cạnh không có ai, bằng không cô đã sớm cởi quần áo chạy lấy người. Quách Tuyết đang nghiên cứu quần áo Trần Hiểu Quân mặc trên người thì tiếng điện thoại liền vang lên, Trần Hiểu Quân vừa liếc qua, là Bành Hạo, bối rối nhìn thoáng qua Quách Tuyết. Quách Tuyết cầm di động của cô, vừa thấy thì nhất thời hưng phấn nói: “Đúng lúc, để cho Bành Hạo lần đầu tiên thưởng thức sức hấp dẫn của cậu, nhanh nhanh, còn chờ cái gì nữa, nghe máy đi?”
Trần Hiểu Quân bị Quách Tuyết thúc giục nghe điện thoại, Bành Hạo muốn hẹn cô đi ăn cơm, nói cậu ta ở cửa trường chờ cô. Trần Hiểu Quân đồng ý, cô bị Quách Tuyết ép mặc bộ váy màu hồng nhạt mới mua kia. Nhưng mà người đầu tiên “thưởng thức” sức hấp dẫn của cô lại không phải là người cô và Quách Tuyết nghĩ…
[1'> Bài thơ Xuân dạ hỉ vũ của Đỗ Phủ
[2'> Nguyên văn ‘Vi y tiêu biết dùng người tiều tụy, vạt áo tiệm khoan chung dứt khoát’
Trần Hiểu Quân dọc đường đi cứ cảm thấy rất mất tự nhiên, đến chỗ nào cũng bị người ta ngoái lại nhìn, mặc dù khó chịu nhưng cô vẫn cố kiềm nén ý muốn lập tức bỏ về thay quần áo, tiếp tục bước tiếp về phía trước. Lúc đi qu