Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
đánh thuê cũng không thèm nói lí do, cũng không nói cô đến đó làm cái gì.
Triên Du oán hận nghĩ: ở đây tốt nhất là không có cái bẫy nào, bằng không lần sau không đục bụng anh thành cái động thì không xong với tôi đâu!
Đối với Nam Khôn, hiện giờ cô cũng không rõ lắm cảm giác của mình.
Đêm đó nếu như cuối cùng cô không thu tay lại thì hiện giờ không chừng Nam Khôn sẽ trở thành hiệp sĩ một tay, tuy phương thức xin lỗi như vậy có phần hơi mượn hơi trục lợi nhưng không thể phủ nhận hắn thật sự có thể làm cho người khác nguôi giận hơn là mấy câu xin lỗi. Mấy ngày nay hành vi bình thường của Nam Khôn đều lộ ra sự dung túng cùng sủng nịnh, Triển Du cũng hiểu rất rõ nhưng cũng chỉ có thể giống hắn và Aki rất khó có thể nói chuyện yêu đương – gia thế bối cảnh, lập trường nhân sinh, kì vọng của người nhà vân vạn, những chuyện này không nên nghĩ nhiều quá, nghĩ càng nhiều lòng lại càng rối bời.
Bóng đêm ngoài cửa sổ đen như mực, xe đã sắp vào cửa lớn của Xích Thủy.
Đêm nay Triển Du phải rời khỏi Xích Thủy trở về tổng bộ báo cáo công tác, thuận tiện khôi phục lại khuôn mặt. Nam Khôn thu hồi tầm mắt đang hướng ra ngoài cửa sổ lại, cũng không trả lời nghi vấn của Triển Du, thong thả sờ soạng túi áo vest lấy một chiếc đồng hồ ra, ra lệnh: “Đưa tay cho tôi.”
“Tôi xin cảm ơn ngài, món đồ mắc tiền như vậy tôi không nhận nổi.” Triển Du giấu tay ra sau lưng, vẻ mặt cảnh giác nhìn hắn.
Khi không lại ân cần thì không phải gian sảo tức là đạo chích! Lần trước Nam Khôn tặng cô chiếc đồng hồ hơn mười ngàn đô kia, ngày hôm sau khiến cho cô phải xuống hồ tắm rửa giặt giũ bằng nước lạnh, lần này lại tặng mòn đồ trị giá hơn 300 ngàn đô, đây không phải là muốn lấy mạng cô sao?!
“Vừa rồi tôi chỉ nói đùa với em thôi, chuyện đêm nay thật có lỗi khi không thương lượng sớm với em, cũng cảm ơn em, đây chỉ là một chút thành ý của tôi, nhận đi, tôi không thích nợ nhân tình ai cả. Coi như là tôi tặng cho cả đội Liệp Ưng, nếu như em không thích thì có thể tặng lại cho Mục Hàn hoặc là những thành viên khác trong đội, tác dụng của vật này em cũng biết rồi, tôi tin nhất định sẽ hữu dụng cho công việc của bọn họ.”
Giọng điệu của Nam Khôn trịnh trọng lạ thường, từng lời nói đều chuẩn mực, đủ hiểu được thành ý của hắn, hơn nữa lời hắn nói đều là thật, thứ này vô cùng giúp ích cho công việc của bọn họ, tất nhiên Triển Du cũng biết chỗ tốt của nó, lần trước ở Genting thời gian quá vội vàng chỉ trộm được một thứ, cho Hình Thiên cô nghĩ cũng tốt, còn cái này thì cho lão đại dùng.
Nam Khôn thấy hai đầu chân mày của cô đã buông lỏng thì mỉm cười trong lòng, ấm giọng nói: “Đưa tay cho tôi.”
Cho tới bây giờ Triển Du không phải là người hay làm bộ làm tịch, thật sự trong lòng rất muốn, thấy giọng điệu chân thành của Nam Khôn cô thản nhiện tiếp nhận ngay lập tức.
Nam Khôn tự mình giúp cô đeo nó vào, Triển Du đang muốn rút tay lại thì Nam Khôn lại thuận tay kéo cô vào trong lồng ngực, tìm đúng môi cô rồi hôn xuống, sau đó khi Triển Du lấy lại tinh thần muốn đánh người hắn đã thả cô ra, cũng lạnh nhạt nói: “Đây là quá tặng kèm, không thu tiền.”
Triển Du nổi trận lôi đình: “Tôi cảm ơn ngài! Tôi rất quý trọng nha!”
Xịnh đẹp khắc cốt
Aki cứ “bị giết” trong bữa tiệc sinh nhật của mình như vậy.
Trong khi mọi người vẫn thương hoa tiếc ngọc cho một mĩ nhân mà lòng còn đang sợ hãi vì cảnh tượng đêm đó. Nghe nói đã bắt được hung thủ, về phần Nam Khôn xử lí thế nào là việc của hắn và kẻ chủ mưu đứng sau lưng tên kia, cũng không phải chuyện người ngoài có thể xen vào.
Năm ngày sau Triển Du khôi phục lại gương mặt dùng thân phận tình báo nổi danh quốc tế Thiên Diện Hồ gia nhập Xích Thủy.
Mọi người cũng không quá ngạc nhiên trước việc vị mĩ nhân từ trước đến nay hành tung bí ẩn gia nhập đội lính đánh thuê trong Xích thủy, chỉ hiếu kì về dụng ý thật sự Nam Khôn “mời” cô tới đây, phải biết rằng người phụ nữ này nổi tiếng là “tắc kè hoa” – chỉ cần anh chi nổi tiền thì cô có thể sánh vai gián điệp, sát thủ, đạo tặc…cho anh. Bất kể là nhân vật gì, hơn nữa chưa bao giờ thất thủ.
Không biết lần này Nam Khôn mời cô đến là muốn cô giết người hay là muốn tin tình báo trong tay cô, hoặc là giả làm ai khác.
“Ngoan nào, đừng nhúc nhích, cử động nữa thì bàn tay của chú em sẽ không còn đâu.”
Triển Du đạp một cước lên vai hắn, bắt hắn quỳ gối xuống mặt đất, đôi tay nắm lấy cây roi có hơi dùng lực quá sức nhưng vẻ mặt vẫn ôn hòa dễ gần.
Cây roi này của cô là loại roi kim loại nhuyễn đặc chế, chiều dài chỉ chừng một thước, đường kính không đến 1cm, bên trong là một loại thép sắc nhọn, cách chế tạo cực kì tinh tế, trên đầu roi có cơ quan, bình thường chỉ là một chiếc vòng quấn quanh cổ tay trái của cô, nhìn qua chỉ giống như một chiếc vòng tay hình con rắn màu vàng, chỉ có rất ít người biết chiếc “vòng tay” bất ly thân này của Thiên Diện Hồ thật ra có thể là một thứ vũ khí cắt đến tận xương người rất lợi hại.
Máu tươi lăn xuống từ cánh tay khỏe mạnh của hắn, tạo thành một dòn