Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341369
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1369 lượt.
Mặt Triển Du tràn đầy khinh bỉ nhìn hắn, “Tôi nói này, sao nhà họ Đoàn lại mời anh đến thế? Tốt xấu gì sau này cũng thành thông gia, sao anh lại níu lấy người ta không tha thế hả?”
Tôi còn khi dễ anh thật sự không quan tâm, thì ra là giả nha.
Lúc này tâm tình Nam Khôn lại rất vui sướng, chậm rãi ghé sát vào cô, khẽ cười nói: “Thật ra em có thể trực tiếp hỏi tôi…về chuyện hôn ước kia mà.”
Lúc này Triển Du mới phát hiện ra vừa rồi mình đã nhanh mồm nhanh miệng tiết lộ bí mật trong lòng mình, thề thốt phủ nhận: “Đúng là tự kỉ, chưa từng thấy ai tự kỉ như anh, tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi, thế mà cũng có thể để anh liên tưởng đến chuyện khác không liên quan, sức tưởng tượng thật là quá phong phú.”
Nam Khôn không nói gì, khóe môi hơi cong lên, ánh mắt sáng quắc nhìn cô, hai cánh tay vây quanh cô cũng chậm rãi siết lại.
Mặt Triển Du nóng lên, đẩy vai hắn ra, giọng điệu chột dạ: “Này này này, đừng có đứng gần như vậy, tôi với anh không quen biết.”
“Miệng cũng hôn, giường cũng lên rồi, còn nói không quen biết à?” Hai tay Nam Khôn siết chặt, hoàn toàn ôm cô vào trong lồng ngực, nói: “Nếu không thì bây giờ chúng ta thử tìm hiểu nhau một chút nhỉ?” Nói xong hắn lập tức biến ý nghĩ trong đầu thành hành động.
Tiếng mắng của Triển Du bị Nam Khôn nuốt trở về, nghĩ thầm: Shit, trước kia sao lại không phát hiện ra tên nhãi này không biết xấu hổ vậy nhỉ!
Lần này thời gian hôn của Nam Khôn cũng không dài, hơn nữa chỉ là nụ hôn không sâu mang tính chất trấn an, sau đó liên tục hôn vài cái lên mặt Triển Du rồi thả người ra, ấm giọng nói: “Nhanh thay quần áo đi, tôi đến thư phòng lấy cho em bản đồ địa hình và tư liệu giám sát hội trường.”
Tuy sóng trong lòng sớm đã dậy lên nhưng Nam Khôn vẫn tỏ ra hời hợt như vậy khiến cho Triển Du cũng không làm bộ nổi giận nữa, giả vờ điềm nhiên như không hói: “Hiện giờ tôi lấy thân phận gì mà đến bữa tiệc từ thiện của nhà họ Đoàn với anh, bị nhận ra thì làm sao?”
Nam Khôn mỉm cười: “Yên tâm, danh tiếng của Thiên Diện Hồ vẫn chưa lớn đến nỗi phụ nữ trẻ em đều biết, đêm nay chỉ là những người cùng sở thích với lão gia thôi.”
Sấm rền bình nguyên
Bóng đêm ngoài cửa sổ tối như mực, một tiếng “cạch cạch” rất nhỏ trong phòng đã phá vỡ không khí yên tĩnh chết chóc vốn có. Tủ sắt mở ra, Triển Du cầm đèn pin quét qua một vòng, dường như không hề phí chút sức nào đã tìm được thứ Nam Khôn muốn cô trộm – một cái chìa khóa.
Năm phút sau, cô “vào toilet trang điểm lại” trở về vẫn nho nhã lịch sự nói lời “Cảm ơn” với người mở cửa cho cô, sau đó bình tĩnh tự nhiên nhận lấy những ánh mắt hoặc tán thưởng hoặc nghiền ngẫm hoặc hèn mọn bỉ ổi của một đám đàn ông, đi thẳng đến chỗ Nam Khôn ngồi xuống.
Nam Khôn nghiêng đầu nhìn cô một cái, không nói gì, khóe miệng lại nở một nụ cười sủng nịnh.
Trên sân khấu Đoàn lão gia đang phát biểu, Đoàn Kỳ đứng bên cạnh lão, mắt liếc nhìn Nam Khôn đang “liếc mắt đưa tình” với Triển Du, trong lòng hận đến nhỏ máu nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa ưu nhã.
Từ nhỏ cô ta đã biết mình trong tương lai sẽ trở thành nữ chủ nhân của nhà họ Nam cho nên ngôn ngữ hành động đều giả vờ hào phóng, luôn giữ mình trong sạch.
Cô tin chắc rằng Nam Khôn sẽ không giao chiếc chìa khóa của ba mình cho Đoàn Quốc Hùng.
Nam Khôn không lên tiếng, chân mày hơi chau lại, đáy mắt như tăng thêm một chút hận thù, sau nửa ngày mới nghe hắn lạnh lùng nói: “Trước khi chết ba tôi đưa chiếc chìa khóa này cho mẹ tôi, lão ta đã đoạt lấy nó từ tay mẹ tôi, còn giết bà.”
Triển Du trợn mắt há mồm, còn chưa nói gì đã nghe hắn nói: “Trong két sắt có giấy chuyển nhượng 20% cổ phần của Hải Thiên cùng văn kiện về quỹ tín thác, văn kiện đã được công chứng, người thừa kế phải là ba tôi hoặc con ruột của ông ấy, thời hạn hiệu lực là 10 năm. Cho nên trong thời hạn hiệu lực, cho dù bọn họ có tìm được luật sư cướp được ba chiếc chìa khóa cũng vô dụng, nhưng đến khi hết hiệu lực, nếu như cổ phần không có người thừa kế thì văn kiện này có thể mất hiệu lực bất cứ lúc nào, đến lúc đó phải mở cuộc họp ban giám đốc để quyết định.”
Tháng sau văn kiện này sẽ hết hiệu lực, luật sư biết rõ chuyện năm đó cũng đã bị Đoàn Quốc Hùng đuổi cùng giết tận. May mà đầu tuần này lão hồ ly kia đã lấy chiếc chìa khóa này ra từ két bảo hiểm trong ngân hàng Thụy Sĩ, bằng không đến tháng sau có lấy được chìa khóa cũng uổng công.
Triển Du biết tập đoàn Hải Thiên là tập đoàn lúc trước Đoàn Quốc Hùng và ông nội của Nam Khôn đã cùng đồng sáng lập, cũng biết hiện giờ Nam Khôn chỉ có 29% cổ phần, không có tiếng nói lớn nhất, bởi vì chủ tịch Đoàn Quốc Hùng nắm trong tay 43% cổ phần Hải Thiên.
Chỉ là cô không biết ân oán giữa Nam Khôn và nhà họ Đoàn lại phức tạp như vậy.
“Năm đó ông nội đã nhận ra lòng lang dạ thú của Đoàn Quốc Hùng, nhưng ba tôi trời sinh tính tình lương thiện, cũng không phải là người giỏi kinh doanh, cho nên ông nội mới nghĩ cách chừa lại cho ba tôi một đường lui, ai ngờ tới lại bởi vì vậy mà dẫn đến họa sát thân cho ô