Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã, Em Không Ngoan

Bà Xã, Em Không Ngoan

Tác giả: Phác Hi

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1370 lượt.

g chảy đỏ tươi xinh đẹp.
Cây roi chậm rãi vây quanh da thịt, càng thu càng chặt, đau đớn bén nhọn như thấm vào tận xương, người đàn ông đầy mồ hôi lạnh nhìn Triển Du, vẻ phẫn nộ cùng không cam lòng trong ánh mắt theo sự tăng cấp của cơn đau đớn dần biến thành sỡ hãi cùng hối tiếc.
Những người khác kinh hồn lùi ra xa, mặt mũi tràn đầy sợ hãi như gặp ma giữa ban ngày nhìn gương mặt mỉm cười của Triển Du.
“Em lại đang bắt nạt trẻ em rồi.”
Một giọng nói trong trẻo phá vỡ không khí chết chóc, Triển Du không đáp lời cũng không quay đầu lại, rốt cuộc cũng từ bi thu roi lại.
Đầu tiên tên kia sững sờ, tiện đà khôi phục lại tinh thần, vội vàng ôm lấy cánh tay đầm đìa máu tươi bỏ đi như đang chạy trốn.
Đổng Kiêu bước đến đối diện cô ngồi xuống, cười tủm tỉm nhìn cô, trêu ghẹo: “Sờ đùi một tí cũng chả thiếu miếng thịt nào, phản ứng mạnh như vậy, đang thủ thân như ngọc cho ai đây?”
“Thích thế, có chuyện để em tiêu khiển.” Triển Du ném hộp gỗ cho anh ta, “Ừm, đồ anh muốn đây.”
“Biết ngay em không phải hạng soàng mà.” Đổng Kiêu nhận lấy cái hộp cũng không thèm nhìn mà bỏ ngay vào túi quần, “Cảm ơn.”
“Anh muốn thứ này làm gì?” Triển Du có chút tò mò, trong hộp là một lưỡi đao đặc chế Ordnance cùng vài thứ linh tinh khác, còn có cả con dấu của các bộ trưởng mà nhân viên quản lí có chết cũng không cho ai – cho nên thứ này cô đã lấy trộm.
Đổng Kiêu nhướn mày cười thần bí: “Sau này sẽ nói cho em biết.”
“Hứ, đoán cũng biết chẳng phải chuyện tốt lành gì.” Triển Du khinh thường bĩu môi, “Nếu không còn chuyện gì khác thì anh biến được rồi đấy.”
Đổng Kiêu lại khẽ nhướn mày: “Không thể chờ đợi được mà đuổi anh đi như vậy, thế nào, đang vội đi gặp tình lang à?”
Triển Du mở to mắt tà nghễ nhìn anh ta: “Có phải hôm nay anh ngứa da không hả? Nếu không em gãi giúp anh vài cái nhé?”
“Anh đây không dám làm phiền em đâu.” Đổng Kiêu cười không mấy lương thiện, đứng lên nói: “Thôi, không cản em đi gặp tình lang nữa.”
Anh ta vừa đi, Triển Du cũng không mất thời gian thêm nữa, đứng dậy đi về phía văn phòng Nam Khôn.
Sao mà ý nghĩ lại trùng hợp vậy chứ, cô mới vừa ra đến sảnh câu lạc bộ đã gặp được Nam Khôn đang đi về phía này.
Sau khi biết rõ thân phận thật của Triển Du, Nam Khôn đã nhìn thấy chân dung của cô qua ảnh, nhưng mà hiện giờ nhìn tận mắt bản thân cô, hắn vẫn kinh hãi mà lắp bắp. Triển Du hiện giờ hoàn hoàn cởi bỏ ánh mắt dịu dàng thuần khiết của Aki, toàn thân đều tản ra một hơi thở kiêu ngạo hoang dã, nguy hiểm mà kích thích, cực kì có tính khiêu chiến, hơn nữa vẻ đẹp của cô lại rất tự nhiên, không mang theo chút giả tạo nào, nhìn lâu lại thấy lòng người sợ hãi khó hiểu.
“Nghe nói vừa rồi tự dưng em lại dùng roi đánh con nhà người ta.” Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt tĩnh lặng sâu không lường được của Nam Khôn ẩn hiện một vẻ sủng nịnh, “Rảnh rỗi như vậy, hay là bây giờ tôi tìm một việc cho em làm được không?”
“Rất tốt, nhưng mà phải nói rõ giá tiền trước đã.” Triển Du cười mà không cười nhìn hắn, đôi mắt trong veo trắng đen rõ ràng như một dòng nước xanh biếc chảy xuôi, có hơi lay động, như vài cánh hoa phiêu tán trong dòng suối ấm, thanh nhã mà xinh đẹp.
Giọng nói hoạt bát như giọt sương trong vắt làm cho người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái.
Nam Khôn rung động trong lòng, sắc mặt vẫn bình tĩnh nói: “Giá tiền tùy ý em, đi thôi, theo tôi về biệt thư thay quần áo trước đã.”
Ban đầu Triển Du còn tưởng rằng hắn đang nói đùa, bây giờ nghe hắn nói vậy thì không khỏi kinh ngạc: “Anh nói thật sao?”
“Bằng không em nghĩ tôi đang nói giỡn với em sao?” Hàng chân mày của Nam Khôn hơi chau lại, dù vậy vẫn ung dung nhìn cô.
Trong nháy mắt Triển Du đăm chiêu: “Chuyện gì thế?”
“Ở đây không tiện nói, trở về sẽ nói cho em sau, đi thôi.”
Triển Du nhíu mày, nghĩ thầm, mình cũng chỉ mới đi có năm ngày, sao vừa về đến nơi mọi người lại thần bí như thế nhỉ?
Nam Khôn dẫn người về biệt thự, vẫn là gian phòng kia, nhưng mà tất cả những gì “Aki” đã dùng đều được thay đổi, đổi thành những vật phẩm rất xứng với thân phận cùng tính cách hiện giờ của Triển Du.
Triển Du nhìn căn phòng nhẹ nhàng thoải mái, trong lòng có cảm giác khác thường, giống như một sợi lông vũ khẽ cọ vào, có hơi ngứa, lại hơi tê – không chỉ có nội thất của gian phòng phong cách mà những thứ trên bàn trang điểm, ngay cả túi đựng dụng cụ trang điểm đều là màu lam nhạt cô thích nhất.
Những sở thích cực kì tư mật này ngoại trừ ba và bọn người Mục Hàn thì không ai biết rõ – nhất định tên nhãi này đã hối lộ tên Hình Thiên miệng rộng rồi.
Triển Du tựa vào bàn trang điểm, hai tay khoanh trước ngực: “Nói đi, đến tột cùng là anh muốn tôi giúp anh việc gì?”
Nam Khôn khôn lên tiếng, đi thẳng vào phòng để quần áo lấy ra một bộ váy dạ hội màu lam nhạt đưa cho cô, nói: “Đi theo tôi đến vịnh Thang Lang.”
Hai mắt Triển Du mở to: “Đến nhà họ Đoàn?”
Nam Khôn gật gật đầu, nói: “Lão gia tổ chức một bữa tiệc từ thiện, tôi đến quyên tiền, em đến…trộm đồ cho tôi.”
“Mẹ nó chứ, biết ngay trong bụng anh không có gì tốt mà.”