Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1361 lượt.
vậy, nhưng đều vô cùng nể mặt, không những tự mình đến mà đang mang theo lễ vật giá trị.
Triển Du cũng hoài nghi tên này lấy danh nghĩa “sinh nhật Aki” để vơ vét tài sản – tùy ý lấy ra một trong những món trong đống quà cao ngất kia cũng bằng hai ba năm tiền lương của cô.
Số ít thân tín biết Nam Khôn đã có hôn ước với nhà họ Đoàn nhìn thấy tư thế phù chính (từ thiếp lên vợ lớn) của vật cưng này cũng đều phải âm thầm cảm thán cô gái nhỏ này thật là ghê gớm, chưa đầy hai tháng đã mê hoặc điên đảo Nam Khôn từ trước đến nay vẫn không ham mê sắc đẹp, cũng hoa mắt ù tai – bữa dạ tiệc sinh nhật lớn như vậy quả thật là không thèm nể mặt nhà họ Đoàn, nỗi sỉ nhục này mà cũng có thể nhẫn nhịn, thật đúng là phải phong cho nhà họ Đoàn danh hiệu đại nhẫn nhịn.
Trong sảnh giăng đèn kết hoa, vừa phóng tầm mắt nhìn đã thấy xa hoa, dàn nhạc trang nhã trông rất khác biệt đang diễn tấu trên sân khấu.
Mặc dù là đạn giấy nhưng từ khoảng cách năm mét cũng đủ gây ra lực sát thương, tay súng kia cách vị trí của cô cũng chừng 5 met.
Triển Du chỉ cảm thấy ngực bị một người đánh vào một quyền không hề nhẹ, hơi khó chịu một chút nhưng cũng không cảm nhận sâu sắc lắm.
Chết tiệt! Không phải nói 9h sao, hành động trước cũng không thèm nói một tiếng.
Triển Du bất mãn trong lòng nhưng cũng rất phối hợp, giả vờ thống khổ hừ hừ, thân thể mềm nhũn ngã xuống.
“Aki!” Trong tiếng ồn ào chỉ nghe thấy tiếng gọi thuần hậu của Nam Khôn vang lên nặng nề như sấm rền khiến cho không khí bỗng nhiên yên tĩnh trong giây lát, sau đó rốt cuộc mọi người cũng kịp phản ứng nhận ra có người “trúng đạn”, hơn nữa còn ngay tại đêm sinh nhật.
Khi đèn thủy tinh rơi xuống cửa chính đã đóng lại, những nhân vật nổi tiếng quyền quý nhận thức được tình cảnh nguy hiểm lại càng thêm kinh hoàng khủng hoảng.
Sau khi Triển Du “trúng đạn” A Đông mới cùng cảnh vệ xuất hiện, vừa điều khiển mọi người duy trì hiện trường vừa điều tra hung thủ. Bên ngoài lái xe đã đến sẵn, bác Trương dẫn hai người Nam Khôn khẩn cấp rời khỏi bằng đường cửa sau.
Sau khi Triển Du được Nam Khôn bế lên xe đã “sống lại”, chất vấn: “Không phải nói 9h mới hành động sao? Sao lại vô cớ sớm hơn? Cũng không thèm nói trước một tiếng. Thiếu chút nữa tôi đã né.”
Nam Khôn không đếm xỉa tới nhìn chằm chằm vào ngực đang “chảy máu” của Triển Du, như đang có điều suy nghĩ: “Trong đại sảnh thật sự có sát thủ.”
Triển Du lấy làm kì lạ: “Trừ cậu cả của anh ra còn có ai muốn giết anh?”
Nam Khôn đính chính: “Không phải giết tôi, là giết em.”
Triển Du: “!!!”
Nam Khôn biết trong lòng cô có thắc mắc, nhàn nhạt ném lại một cái tên: “Đoàn Quốc Bân.”
Chỉ vào cái tên Triển Du đã đoán ra ngay chân tướng, không khỏi nhíu mày: “Mẹ nó chứ, anh lợi dụng tôi!”
Cô cùng bọn người Mục Hàn đều cho rằng Nam Không cố ý tổ chức bữa tiệc sinh nhật này để cho cô được “chết” danh chính ngôn thuận, “chết” được mọi người biết đến, không ngờ tới tên nhãi này thật ra lại muốn mượn cô chọc giận Đoàn Quốc Bân!
Nếu như cô đoán đúng thì hiện giờ đám người A Đông đã bắt được tên sát thủ kia rồi.
Aki là người Simon đưa cho Nam Khôn, đại biểu cho tình hữu nghị giữa Simon và Nam Khôn. Nam Khôn vô cùng yêu mến Aki, chuyện này Đoàn lão gia đã biết từ lâu, còn hứa trước khi Nam Khôn lấy Đoàn Kỳ sẽ không can thiệp vào cuộc sống riêng của hắn.
Con gái người ta giỏi ở bên gối thủ thỉ, dụ dỗ Nam Khôn tổ chức tiệc sinh nhật cho cô, tuy có hơi sang trọng nhưng Nam Khôn cũng chưa nói muốn lấy cô, thậm chí cũng không hề giới thiệu cô với danh hiệu bạn gái, càng không nói gì đến chuyện kết hôn.
Đoàn Quốc Bân lại thuê người giết cô, chuyện này nói nhẹ là vì diệt trừ hậu hoạn cho con gái của ông ta, nói nặng chính là không xem Nam Khôn ra gì, cũng không xem quan hệ nhiều năm của hai nhà ra gì. Nam Khôn nhất định sẽ mượn chuyện này làm cái cớ, nói không chừng sẽ hủy bỏ cả hôn ước.
Triển Du cũng không nghĩ gì nữa, chuyện ngu xuẩn này chỉ có người đầu óc ngu si, tính khí táo bạo như Đoàn Quốc Bân mới làm được.
Nam Khôn mặt không đổi sắc: “Để đền bù tổn thất, toàn bộ lễ vật đêm nay đều là của em.”
Triển Du trừng mắt, tiện đà khẽ cong môi, chua ngoa châm chọc: “Tứ gia ra tay thật hào phóng, nhưng mà tôi sắp phải đi, nhiều lễ vật như vậy tôi không mang theo nổi, hay là Tứ gia cho tôi tiền mặt đi, khoảng 2 triệu đô là được rồi.”
Nam Khôn bị cô chế nhạo cũng không giận cô, chỉ hỏi: “Vậy em muốn thế nào?”
Tôi nhổ nào, bộ anh nói lời xin lỗi lời cảm ơn thì thiếu mất trái trứng nào sao?!
Triển Du khó chịu trong lòng, tự dưng sinh hờn dỗi, đột nhiên nhớ tới một chuyện: “Vì sao anh lại muốn tôi đến căn cứ lính đánh thuê?”
Nếu không xảy ra chuyện đêm nay thì cô cảm thấy Nam Khôn cũng không gian trá giảo hoạt như trong tưởng tượng, nhưng mà hiện giờ cô đã hoàn toàn không cho là vậy, tên này đầu óc toàn một màu đen, còn cực kì khó chơi, cả một bụng đen tối sôi ùng ục, từ trong ra ngoài không có điểm nào là tốt. “Giết” cô còn chưa đủ, còn muốn cô sau khi phục hồi lại khuôn mặt đến làm trong căn cứ lính