XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã, Em Không Ngoan

Bà Xã, Em Không Ngoan

Tác giả: Phác Hi

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1390 lượt.

nhướn lên: “Thanh Mộc đến Đài Bắc làm gì?! Tìm Aki?!”
Lúc Thanh Mộc mất tích cô vẫn chưa “chết”, nói cách khác lúc ấy “Aki” còn đang ở Xích Thủy, Thanh Mộc lại chạy đến Đài Bắc tìm người, chẳng lẽ lúc ấy cô ta đã phát hiện ra cô là giả mạo rồi? Hơn nữa không phải Simon đã nói thân phận thật sự của Aki chỉ có lão và trợ lí của lão biết sao? Làm sao mà Thanh Mộc biết được?
May mà lúc trước bọn cô không vội đưa Aki thật về.
Nam Khôn nói: “Anh cũng không rõ lắm vì sao cô ta lại biết thân phận thật sự của Aki, nhưng anh đoán lúc ấy hẳn là cô ta không hoài nghi em, nếu không về sau khi trở lại Xích Thủy biết rõ “Aki đã bị bắn chết” cô ta cũng sẽ không phản ứng mạnh như vậy, chỉ kém phần không đi giết Đoàn Quốc Bân.”
Triển Du nói: “Cũng có lí.”
Kết quả vừa thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe Nam Khôn nói: “Nhưng mà lúc trước cô ta không tìm được người, về sau lại lôi kéo Kida, hơn nữa còn bí mật tìm gặp một tên có tên là Jason, Sơn Lang nói Jason chính là Gamma.”
Hô hấp của mọi người đều ngưng trệ.
Thì ra Simon không phải không liên lạc với Kuluojiama mà là bọn họ không phát hiện ra mà thôi.
Thì ra Simon để cho Thanh Mộc đến thành phố G chỉ là ngụy trang!
Triển Du nhíu mày nói: “Có thể tra ra được cô ta đã nói những gì không?”
Nam Khôn nói: “Cái này thì không có cách nào, nhưng anh cảm thấy lần này Simon thay đổi kế hoạch nhất định là do Gama ra lệnh.”
Triển Du: “Khó trách bọn em đã tra xét tất cả các cuộc trò chuyện của hắn cũng không tìm ra mánh khóe gì, nhất định là Thanh Mộc đã nói với hắn.”
Nam Khôn từ chối cho ý kiến: “Anh chỉ muốn nhắc nhở em lần này việc Simon nhận hàng sớm không hề đơn giản, chú ý một chút.”
Triển Du: “Ừm”
Bàn chuyện chính xong, hai người cũng không dây dưa nhiều, trực tiếp bấm ngắt điện thoại, sau đó Triển Du báo cáo lại công việc cho Mục Hàn.
Xe vào đường cao tốc, thẳng về phía nam, sắc mặt của Chiến Cát và Đổng Kiêu đều lạnh lùng, không hề bối rối.
Bốn giờ sáng, rốt cuộc Simon cũng liên lạc với đồng bọn, quả nhiên không thoát khỏi dự liệu của Triển Du, bọn chúng chuẩn bị thay người trước lúc qua biên giới.
Ngón tay của Triển Du múa như bay trên bàn phím, rất nhanh chóng xác định được vị trí của đối phương.
Bóng đêm trong vắt mà lạnh lẽo, những ngọn đèn hai bên đường cũng không thể xua tan màn đêm khôn cùng.
Xe xuôi thẳng về phía nam, còn hơn 20 phút nữa là tới, đội tiếp viện cũng đã vào chỗ, giữ sức chờ hành động.
Ai ngờ khi nhóm người của Triển Du đi vào một ngã tư thì bỗng nhiên hai cỗ xe việt dã từ hai bên đường phóng ra, tốc độ cực nhanh, thế như hổ điên, trực chờ giết bọn họ không kịp trở tay. Nếu không phải Chiến Cát phản ứng nhanh thì nhất định hiện giờ bọn họ đã bị ép thành miếng thịt khô rồi.
Tình hình hết sức căng thẳng, xe chạy nhanh như bay, Chiến Cát nhanh chóng bỏ xa kẻ thù vài mét từ trong mưa bom bão đạn.
Chấn động kịch liệt cộng thêm tín hiệu bị nhiễu, nhóm người Triển Du tạm thời mất liên lạc với những tổ nhỏ khác.
“Du nhi yểm hộ cho anh!”
Đổng Kiêu cầm súng tự động nhắm vào hai chiếc xe đang “gây chuyện” đằng sau mà bắn phá, hai con ngươi đen láy dưới lớp kính đi đêm tràn đầy hung hãn.
Triển Du lấy từ bên hông một khẩu súng màu bạc, vươn tay bắn tỉa vài phát, sau đó lại lấy lựu đạn ném về phía sau.
Tiếng súng liên tiếp nhau quanh quẩn trên nền trời đêm, trong khoảng vài phút, bởi vì khách không mời mà đến từ phía sau nên nhóm người Triển Du đã cách khá xa đoàn xe của Vincent, may mà Nam Khôn còn ở phía trước nên không cần qua lo lắng việc Simon sẽ thay đổi lộ tuyến.
Chiến Cát một tay lái xe, tay kia cầm súng tự động, dưới chân dùng sức, chiếc xe gần như đã thoát khỏi mặt đất.
Có Chiến Cát và Triển Du yểm hộ, rốt cuộc Đổng Kiêu cũng có thời gian lấy ống phóng rocket ra, nhắm thẳng, sau đó không chút khách khí mời chiếc xe đằng sau ăn một miếng hỏa tiễn.
Một tiếng nổ mạnh vang lên, khói lửa phóng lên trời, rực rỡ xinh đẹp như đuốc trong bóng đêm.
Giải quyết được một chiếc, một chiếc xe khác vẫn như chó điên “cắn xé” đuổi theo phía sau xe của Triển Du không bỏ.
Có dũng khí tuy cũng đáng khen nhưng mà không có mưu thì cũng chỉ uổng công, người ta muốn vội vàng tìm chết, tất nhiên Đổng Kiêu sẽ thành toàn.
Mấy phút sau, chiếc xe đang hắng hái kia bỗng nhiên trở thành nền đường.
Nhóm của Triển Du tuy đánh thắng trận nhưng cũng bị trầy da, một lốp xe bị bắn vỡ.
Đổng Kiêu cũng không để ý đến cánh tay đang chảy máu của mình, nhanh nhẹn thay băng đạn, nói: “Tôi qua đó xem.”
Rồi lập tức ghìm súng, xuống xe.
Chiến Cát cũng xuống xe đi kiểm tra lốp xe.
Triển Du ở trong xe một mình vội vàng kiểm tra lại bộ đàm máy tính.
Một lát sau, bên phía Đổng Kiêu truyền đến vài tiếng súng, Triển Du gọi nhưng không thấy ai trả lời.
Chiến Cát nói: “Để anh qua đấy ngó thử.”
Hai phút sau, thông tin khôi phục.
Triển Du đeo tai nghe muốn liên lạc với mọi người nhưng sau khi nhận được tín hiệu cô chưa nói lời nào đã nghe thấy giọng nói mà cả đời này cô không muốn nghe nhất.
“Bảo bố