Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng
Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1402 lượt.
kiên cừng lại cảm thấy vô cùng bất lực và hoang mang.
“Không cho tôi chạm vào, vậy em còn muốn ai chạm vào, Nam Khôn à?”
Jason ngẩng đầu lên nhìn cô, hai con ngươi màu nâu sâu thẳm tràn đầy dữ tợn cùng ham muốn giữ lấy khiến lòng người kinh hãi, gã nói: “Vậy phải khiến em thất vọng rồi, lúc nãy Thanh Mộc gọi điện thoại cho tôi nói Nam Khôn bị cô ta đâm hai châm, hiện giờ cho dù em có muốn thì phỏng chừng hắn cũng không cầm nổi súng nữa rồi.”
Triển Du nghe vậy thì hô hấp ngưng trệ, đầu óc choáng váng, đôi môi trắng bệch run run nửa ngày nhưng lại không thể phát ra âm thanh.
Jason dùng ngón tay thô bạo vuốt đôi môi lạnh buốt của cô, giọng khàn khàn nói: “Cho nên hãy để tôi thỏa mãn em đi.”
Đại khai sát giới
Sau khi đã có quan hệ da thịt với Nam Khôn, linh hồn cùng thân thể của Triển Du đã chỉ chấp nhận Nam Khôn, lần xâm phạm này so với một năm trước càng làm cho Triển Du khó chịu hơn, dù khi huấn luyện đặc công cô đã từng được học môn tâm lý nhưng giờ phút này cũng không thể điều khiển được lí tính, không thể chịu nhục được.
Bàn tay to lớn có nhiều vết chai đang bò tới bò lui tuần tra trên da thịt lạnh buốt của cô, sự liều mạng giãy giụa chỉ như chuồn chuồn bay lượn.
Triển Du chỉ cảm thấy bàn tay kia như chiếc bàn ủi, linh hồn “bị phỏng” của cô đang kêu gào.
Giãy giụa không thoát được hiện trạng tuyệt vọng cùng phẫn nộ này khiến cho cô không nhịn được chửi ầm lên: “Son of the bitch!”
Jason như không nghe thấy, bắt lấy hai tay đang giãy giụa của cô đặt lên đỉnh đầu, làn môi nóng hổi từ cổ liếm mút đến trước ngực cô.
Sau nửa ngày gã mới hít một hơi thật sâu, cố nén tức giận trong lồng ngực xuống, cúi người nói thầm bên tai cô: “Em ngoan ngoãn một chút thì đêm nay chỉ một lần, bằng không tôi sẽ rất cam tâm tình nguyện dùng hành động cho em biết một năm nay đến tột cùng tôi đã nhớ thương em đến chừng nào.”
Từng nụ hôn nặng nề rơi xuống, chiếc lưỡi trắng nõn tiến quân thần tốc, ngang ngược can quét từng kẽ hở.
Đầu ngón tay Triển Du trắng bệch, nhưng mà ngay cả sức hét lên cũng không có, cô đóng chặt hai mắt lại.
Nhẫn nại, coi như bị chó cắn, cô chỉ có thể không ngừng thôi miên lòng mình như vậy.
Jason cảm nhận được cô đang âm thầm mâu thuẫn, từng nụ hôn tuyệt hảo biến thành mút cắn mang tính chất trừng phạt.
Trên môi bỗng truyền đến một cơn đau, Triển Du phát ra một tiếng ưm thống khổ từ trong cổ họng.
Jason thỏa mãn nhếch môi cười, bàn tay dày rộng vuốt ve bắp đùi cô chuẩn bị vác súng ra trận lần nữa.
Nhưng mà vào lúc này chiếc bộ đàm đa chức năng trên đầu giường lại đột nhiên vang lên.
Gã đàn ông đang ngập tràn dục vọng không thèm nhìn lấy một cái đã trực tiếp ngắt máy, nhưng đối phương lập tức kiên nhẫn gọi tới lần nữa.
Lúc này Jason mới ngẩng đầu lên nhìn vào màn hình, tiếp sau đó đứng lên dùng giọng điệu lạnh băng hỏi: “Chuyện gì?”
“Boss, Nam tiên sinh tới chơi, nói có chuyện quan trọng muốn thương lượng với ngài.” Biết rõ lúc này nhất định đã phá hủy chuyện tốt của ông chủ, Gary đáng thương không còn cách nào khác nên đành nhẫn nại gọi lại, có một số chuyện hắn không thể tự quyết định được.
Mặt Jason u ám nói: “Để cho hắn chờ!”
Triển Du là khối thịt tươi gã đã thèm muốn quá lâu, lâu đến mức gã sắp quên mất vị rồi, hiện giờ vất vả lắm mới tới tay, chỉ có thể ăn vào bụng ngay mới có thể giải tỏa đói khát trong lòng gã.
Gary thấy hắn không có động tĩnh gì, vội vàng bồi thêm một câu: “Thanh Mộc cũng đã trở lại, hơn nữa còn bị thương nặng.”
Quả nhiên lời vừa nói ra thì dục vọng của Jason lập tức bị một loại bực tức thay thế: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Gary nói: “Nam Khôn đã chết!”
Hàng lông mi Jason run lên, quay đầu nhìn về phía Triển Du vẫn không nhúc nhích nằm trên giường.
Gã mở loa ngoài, từng chữ của Gary lọt vào lỗ tai Triển Du, đôi mắt vốn đang nhắm nghiền mở to ra, hơn nữa vô cùng lớn, bên trong chan chứa hơi nước, một hàng nước mắt chảy xuống cuốn đi tất cả nỗi thống khổ.
Jason còn muốn tra tấn Nam Khôn một trận, nghe thấy vậy mặt không khỏi trầm xuống: “Chắc chắn chưa?”
Gary giải thích: “Xe nửa đường bị vật rơi xuống vách núi, chỉ có một mình Thanh Mộc chạy thoát trở về.”
Jason không cam lòng nói: “Phái người tiếp tục xuống vách núi tìm cẩn thận.”
Gary cung kính nhận lệnh, trầm ngâm một lát rồi cẩn thận nói, “Simon đã bị bắt.”
Giết địch nào có không tổn hại binh lính, cũng rất xứng đáng, phải hy sinh mới đạt được kết quả, Simon hy sinh đã sớm nằm trong dự liệu của Jason, đối với việc này gã cũng không thấy giật mình hay thương xót gì, không mặn không nhạt nói: “Biết rồi, tiếp đãi Nam tiên sinh cẩn thận, tôi xuống ngay.”
Cúp điện thoại, Jason cúi đầu xuống nhìn Triển Du, giọng điệu mềm nhũn, tản ra vẻ lạnh lùng sâu kín: “Nghe thấy chưa, họ Nam kia đã chết, chuyện trước kia tôi không so đo nữa, em nghe lời tôi một chút, muốn cái gì tôi cũng có thể cho em, nhưng nếu còn không trung thực với tôi vậy thì em đừng trách tôi tàn nhẫn.”
Đầu óc Triển Du trống rỗ