Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341392
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.
i, đã lâu không gặp, có thích món quà anh tặng em không?”
Tiếng nói như rắn từ đáy giếng rầm rì truyền tới lỗ tai, nghe như ma âm, làm cho da đầu người ta run lên.
Triển Du như bị sét đánh, trong nháy mắt mặt trắng không còn chút máu.
Bị cầm thú ép trên giường
Trước bình minh là thời khắc tối nhất, cả đất trời đều bị bao phủ bởi một màu đen mà đưa bàn tay ra cũng không nhìn thấy năm đầu ngón tay, khắp nơi chỉ còn một mảnh yên tĩnh.
Chiến Cát thay lốp xe rồi rời đi, xe lại không chạy được.
Triển Du cơ hồ nghe thấy có tiếng người phía sau, trong nháy mắt ghìm súng nhảy xuống xe chạy về phía Đổng Kiêu.
Khoảng cách trăm mét, cô bước đi rất cẩn thận, trong ánh đèn đường mông lung tỏa sáng bốn phía, tai nghe tám hướng, không bỏ qua bất kì một động tĩnh nhỏ cùng điểm lạ thường nào, nhưng mà trong thời gian ngắn như vậy, Đổng Kiêu cùng Chiến Cát từ trước đến nay thân thủ vẫn rất nhanh nhẹn lại cùng nhau mất tích, biến mất yên lặng không một tiếng động, đúng là khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi.
Triển Du không lên tiếng gọi ai, chỉ lặng lẽ nhấn nút liên lạc khẩn cấp trên đồng hồ, bước chân rơi trên mặt đất không tạo ra tiếng vang nào.
“Đồ khốn nạn! Có giỏi thì mày giết tao đi!” Lửa giận ngập trời bùng cháy khiến huyệt thái dương của Triển Du đập thình thịch, nhưng thân thể lại bị Jason hạ thuốc, ngay cả sức trừng mắt cũng không có, ánh mắt vốn hung tàn lạnh lùng đến cực điểm bởi vì thiếu lực mà trở thành vẻ hờn dỗi giữa nam nữ.
“Giết em? Làm sao tôi cam lòng chứ.”
Jason bị ánh mắt của cô làm cho nội tâm nóng bừng, xoay người ép người dưới thân thể mình, nhè nhẹ vỗ lên gò má bóng loáng của Triển Du, ánh mắt ẩn chứa ngọn lửa nóng bỏng: “Một năm không gặp, em vẫn mê người như vậy nhỉ, đáng tiếc vốn là vật sở hữu của tôi lại để cho tên Nam Khôn chiếm được trước…”
Toàn thân Triển Du sởn tóc gáy, dùng hết sức mà quát: “Câm miệng!”
Jason làm như không nghe thấy, giọng nói dịu dàng không nghe ra chút tức giận nào: “Em nói xem, em đền bù tổn thất cho tôi thế nào đây?”
Triển Du hiểu quá rõ tính cách của tên này, không muốn tự rước lấy nhục, ngậm miệng không nói, chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng như băng nhìn gã ta.
Một năm trước tên trùm khủng bố Tây Âu Luz đã lên kế hoạch dùng vũ khí hạt nhân tiến hành các hoạt động khủng bố quốc tế quy mô lớn tại các biên giới, lúc ấy vì muốn điều tra ra vị trí và mật mã nơi chứa vũ khí hạt nhân nên Mục Hàn đã hóa thân thành phần tử khủng bố quốc tế nổi tiếng kiêm chuyên gia nghiên cứu súng hạt nhân Đồ Khuê, ẩn núp trong đại bản doanh của tổ chức khủng bố lớn nhất châu Âu “ETA”, mà Triển Du hóa thân thành Long Ảnh là phụ tá của anh lúc ấy.
Khi đó gã đàn ông trước mặt tên là John, nhị đương gia dưới quyền Luz, cũng là chuyên gia nghiên cứu vũ khí hạt nhân cùng chuyên gia virus sinh học nổi tiếng – nghe nói năm đó gã 29 tuổi bởi vì sự kiện virus độc hại bị rò rỉ ra ngoài đã hại chết vài chục mạng người mà bị tuyên án chung thân. Về sau giả chết trong tù, sau đó thoát khỏi nhà tù gia nhập Loos – một chi nhánh của tổ chức khủng bố.
Lần đó tuy nhóm của Mục Hàn thành công điều tra ra vị trí cùng mật mã nơi chứa vũ khí hạt nhân nhưng vốn bọn bọ tính bắt sống Luz nhưng cuối cùng lại bị John giết chết, lúc hắn ta tẩu thoát còn bắt Triển Du đi.
Nếu Mục Hàn không đến kịp thì không biết Triển Du đã bị hắn tra tấn thành cái gì nữa, không ngờ lúc này lại rơi vào tay gã biến thái này.
Giờ phút này trong lòng Triển Du ngoại trừ phẫn nộ thật ra càng thấy khiếp sợ hơn: “Mày chính là Kuluojiama?”
Liên hệ với những sự việc đã xảy ra lúc trước cùng với lời Nam Khôn nói, thân phận của gã đàn ông này đã hoàn toàn không cần nghi ngờ nữa.
Chỉ là không biết hiện giờ tình hình bên Mục Hàn và Nam Khôn thế nào rồi, hơn nữa sao gã này biết được kế hoạch của bọn họ?
Gã đàn ông này như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, cười híp mắt nói: “Thật ra tên gọi thật của tôi là Jason Kono.”
Kono!
Chẳng lẽ gã ta chính là người đứng đầu chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người của gia tộc kia?!
Lời vừa nói ra thì trong nháy mắt Triển Du trừng lớn mắt: “Thì ra mày chính là người đứng sau lưng Nam Duệ!”
Lúc trước bọn cô đã điều tra ra Nam Duệ cấu kết với người của gia tộc Kono nhưng lại chết sống vẫn không tra ra đến tột cùng người kia là ai.
Khó trách gã ta lại biết rõ kế hoạch của bọn cô như vậy!
Nam Duệ chết tiệt! Bội bạc, lại còn dám đối địch với chính phủ, đúng là rồi chán sống!
Jason mây trôi nước chảy nói: “Lúc trước nếu Nam Khôn không cầm cái đầu của ba tôi đi tranh công thì em cho rằng lão già kia sẽ giao Xích Thủy cho hắn sao? Không giúp Nam Duệ, làm sao tôi trả được mối thù giết cha này?”
Lúc trước nhà họ Nam và gia tộc Kono vẫn không ngừng tranh chấp trong thị trường vũ khí Trung Đông, lão Kono vẫn muốn tìm cơ hội diệt trừ ông ngoại của Nam Khôn, không ngờ tới cuối cùng lại bị Nam Khôn lấy mất đầu. Người thừa kế Kono sau khi lên nắm quyền cũng không có bất kì hành động trả thù nào,