Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.
ng, lời nói uy hiếp của Jason không thể lọt vào tai cô, Jason mặc quần áo cho cô, cô cũng mặc cho gã loay hoay, ánh mắt không chút cảm xúc.
Jason đi rồi, cô như một con cá chết nằm trên giường nửa ngày chưa từng nhúc nhích.
Về sau có người tới châm cứu cho cô, cô cũng không nhìn bọn họ, đến khi một nữ hầu dịch góc chăn mềm xuống lấy cây kim nhỏ trong tay đâm vào lưng cô, lúc đó cô mới lặng lẽ trợn mắt lên nhưng vẫn không nhìn người kia.
Jason xuống lầu bàn chuyện với Nam Duệ, lúc trước hai người đã thỏa thuận điều kiện, Jason giúp Nam Duệ nắm quyền, Nam Duệ giúp gã dẫn Nam Khôn và Liệp Ưng mắc câu, về phần số vũ khí bán cho Isreal kia tất nhiên cũng thuộc về Nam Duệ, nhưng hiện giờ Simon đã bị bắt, số vũ khí hắn phụ trách cũng bị kẹt lại, lúc trước đám người Isreal mặc dù kí hợp đồng với Nam Khôn nhưng lúc trước đại diện của nhà họ Nam là Nam Khôn, hiện tại Nam Khôn chết rồi, tất nhiên người ta sẽ tìm hắn chịu trách nhiệm.
Số vũ khí gần 200 triệu đô, không phải số lượng nhỏ, bắt Nam Duệ tự móc tiền túi ra, chắc chắn hắn sẽ không làm, nhưng Jason lại coi tiền như rác, nhưng lòng vòng ám chỉ với gã nửa ngày mà gã cũng không hề nhắc một chữ tới số vũ khí kia.
Nam Duệ bất đắc dĩ phải đi thẳng vào vấn đề: “Jason, Simon đã bị bọn chúng áp tải về tổng bộ rồi.”
Jason bưng ly trà nhấp một miếng, không đếm xỉa tới nói: “Để cậu hao tổn tâm trí rồi, tôi sẽ nghĩ cách giúp ông ta.”
Gã có cứu Simon hay không Nam Duệ không quan tâm, hắn chỉ quan tâm đến chuyện khác: “Vậy còn số vũ khí kia làm sao bây giờ?”
Bởi vì chuyện này mà mấy ngày nay hắn không thoát thân được, tuy trên tay hắn có chứng cứ chứng minh Nam Khôn đã cấu kết với phần tử khủng bố đầu cơ trục lời vũ khí nhưng người của Liệp Ưng đã biết rõ tình hình thực tế mà vẫn dễ dàng buông tha hắn, vậy nên hiện giờ Nam Khôn chết lại càng phiền cho hắn hơn. Lúc trước Jason đã hứa sẽ xứ lí sạch sẽ Nam Khôn và Liệp Ưng, hiện giờ không chỉ để cho Mục Hàn chạy thoát còn làm cho hàng của hắn bị kẹt lại, tên này lại còn đang muốn khoanh tay đứng nhìn nữa.
Jason nói: “Làm chuyện gì cũng phải mạo hiểm, không thể có lợi nhuận mà không phải trả giá, cứ coi như là rủi ro đi, hiện giờ cậu là đương gia của Xích Thủy, sau này còn nhiều cơ hội kiếm tiền, vả lại không phải quân sư của tôi còn chưa biết sống chết sao?”
Đã từng gặp kẻ vô lại, nhưng chưa từng gặp kẻ nào vô lại như vậy!
Nam Duệ tức giận trong lòng, nói: “Ngài đừng nói mấy chuyện vô nghĩa này nữa.”
Jason nhếch mắt nhìn hắn dò xét, nụ cười ôn hòa cất giấu vẻ lạnh lùng: “Bọn người Hắc Hổ đã thừa nhận cậu chưa?”
Ý nghĩa thật sự của lời hắn nói là: tiền có nhiều hơn nữa mà mất mạng cũng không tốt, có giỏi thì đi mà lo lắng cho tính mạng của cậu trước đi.
Lần này Nam Duệ lên nắm quyền mặc dù với danh nghĩa là Nam Khôn chủ động nhường cho nhưng trong lòng mọi người nhất định hiểu rất rõ chân tướng việc này nhất định không đơn giản như vậy, lúc đầu ban giám đốc cùng các vị nguyên lão khi dễ hắn lên được là nhờ mang dòng máu nhà họ Nam nên nói vài câu, về sau cũng tâm bình khí hòa mà tiếp nhận.
Nhưng bọn người Hắc Hổ lại không như vậy, bọn họ chính là tấm bùa hộ mệnh lão gia để lại cho người nắm quyền tương lai của nhà họ Nam, cũng là người giám sát của kẻ nắm quyền tương lai, lúc trước Nam Khôn có bị lão gia ném vào tổ chức Hắn Hổ rèn luyện vài năm, không chỉ có tình cảm với bọn họ, hơn nữa lại tiếp nhận vị trí một cách danh chính ngôn thuận, Nam Duệ sử dụng thủ đoạn lên nắm quyền, khi dễ hắn không qua được cửa nơi đó nên bọn họ mặc kệ Nam Duệ có phải máu mủ nhà họ Nam không, chọc đến chủ nhân của bọn họ, giết!
Tổ chức lính đánh thuê trong Xích Thủy chỉ nhìn tiền mà làm việc, làm gì có tài cán cắn xé nhau với Hắc Hổ vì Nam Duệ?
Nếu sau lưng hắn không có một phần tử khủng bố quốc tế, có một gia tộc Kono thì tổ chức Hắc Hổ cũng đã sớm ra tay rồi.
Nam Duệ bỗng chốc bị gã chọc đúng điểm yếu, mặt sa sầm xuống, đang muốn nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy trên lầu có tiếng thủy tinh vỡ.
Phản ứng của Jason rất kì quái, lập tức đoán được Triển Du đã xảy ra chuyện, thoáng cái đã đứng vọt dậy, bỏ lại Nam Duệ chạy lên lầu.
Gary dẫn theo cảnh vệ cũng vọt vào, ngay cả chào hỏi cũng không thèm, trực tiếp tháo chạy lên lầu.
Cuối cùng Jason vẫn chậm một bước.
Triển Du vốn đang nằm xụi lơ trên giường không biết lấy đâu ra sức, cầm đui đèn đập nát cửa sổ, nhảy xuống từ lầu hai.
Tầng trệt của biệt thự này không cao lắm nhưng cũng không thấp, huống chi dưới mặt đất toàn đá cuội, nếu nhảy thẳng xuống, không vỡ đầu thì tối thiểu cũng phải chấn động não, cũng may Triển Du không thật sự muốn tìm cái chết, nhưng dù có thế nào cũng bị thương không nhẹ, vừa gãy xương vừa chấn động não, sốt cao không dứt, toàn thân đều là vết thương do mảnh thủy tinh găm vào.
Jason nhìn cô hôn mê bất tỉnh, ánh mắt lạnh lùng như đá ném sông ngàn năm, xoay người hạ lệnh giết toàn bộ bác sĩ chữa bệnh và nhân viên chăm sóc cho cô, Gary vừa xoay người đi thực thi mệnh lệnh thì nghe gã nói: “Ném hai người kia và