Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2509 lượt.
yện sinh con cô bị sợ đến cả khuôn mặt trắng bệch, trong lòng anh chìm xuống: “Không muốn sinh cho anh một đứa?”
Nghiêm Hi đột nhiên cảm thấy váng đầu, giờ phút này cô đang bị Lãnh Diễm đè trên sàn nhà, hai người tim dán tim. Cảm nhận được nhịp tim của đối phương, còn có thể cảm thấy mạch máu chảy từ tim, sau đó từng ly từng tý chảy vào thân thể của đối phương.
Chỉ là máu của anh từ nóng bỏng dần chuyển sang lạnh.
Nhìn gương mặt của anh dần dần chìm xuống, Nghiêm Hi biết là hỏng rồi, chẳng lẽ cho đến bây giờ mình luôn nghĩ như vậy sao?
Trực giác lắc đầu, lắp bắp mở miệng nói: “Em…em sợ đau.”
Lúc sinh con rất đau đớn, cô không xác định rốt cuộc có bao nhiêu đau đớn, nhưng tưởng tượng đến liền rụt cổ lại, không biết rốt cuộc là sợ đau hay là sợ gì nữa.
Sắc mặt Lãnh Diễm không nhìn ra cái gì, rất tối, nhưng hình như có chút thương tâm. Nghiêm Hi cảm thấy mình bị cặp mắt kia nhìn có chút mê, trốn tránh không dám nhìn vào mắt anh. Lãnh Diễm than thở, dán vào tai cô: “Ngoan, không phải sợ. Đến lúc đó rồi em sẽ biết. Đó là một chuyện rất hạnh phúc, sẽ đau, nhưng đáng giá!”
Lúc này Lãnh Diễm không nghĩ tới khi Nghiêm Hi bụng lớn bị đưa vào phòng sinh, khi anh nghe thấy Nghiêm Hi gào thét thê lương anh liền hối hận đến mặt tái mét. Đừng nói là sinh, anh đứng ở bên cạnh đã thấy đau rồi. Khi đó hận không đem cái miệng của mình đánh cho hư đi, không bao giờ sinh nữa, chuyện sinh con này không phải chuyện người phải làm.
Đây là chuyện sau này rồi, dù sao bây giờ Lãnh Diễm hết sức khuyên giải Nghiêm Hi sinh con cho anh. Nghiêm Hi mím miệng lại: “Anh nói nghe nhẹ nhàng như vậy, đến lúc đó người vào phòng sinh không phải anh, người đau cũng là em chứ không phải là anh… Anh dĩ nhiên có thể đứng đó nói rồi, nếu em cũng giống như anh, nói đôi câu cũng có thể đem đứa bé chui ra từ trong bụng, em cũng nguyện ý sinh nha. Dù sao đến lúc đấy anh đau lại trông chừng chuyện của em, sau đó liền hưởng thụ một chút, vậy tại sao em phải sinh, anh đi sinh cho rồi.”
Lãnh Diễm cảm thấy có chút nhức đầu, ôn tồn dụ dỗ: “Em xem trước mắt khoa học kỹ thuật cũng chưa đạt đến trình độ này, anh cũng muốn con từ trong bụng anh ra, như vậy con sinh ra càng thân hơn với anh. Nhưng với khoa học hiện nay anh thật sự hữu tâm vô lực.”
Nghiêm Hi trợn trắng mắt: “Anh cứ nói đi, anh nói như thế nào đi nữa em cũng không làm. Em mới hai mươi hai tuổi, em vẫn còn là đứa bé, em sinh con ra anh cưng chiều em còn cưng chiều cả con?”
Lãnh Diễm nói: “Em sinh xong anh vẫn cưng chiều con, thật sự không ngăn trở chuyện anh tiếp tục cưng chiều em.”
Nghiêm Hi tiếp tục nhìn trần nhà, Tiểu Yêu bên cạnh thấy hai người đang chơi xếp La Hán, không hiểu sao, chơi rất vui ư? Thế là nó bốn chân nhún xuống, lập tức nhảy lên người Lãnh Diễm, học bộ dạng Lãnh Diễm nhào trên lưng anh.
Hai người mặt đều đen lại, Lãnh Diễm rống: “Ai cho ngươi lấy ta là đồ chơi, xuống!”
Tiểu Yêu thấy anh rống, lo lắng động động vuốt, nhưng không có đi xuống. Chẳng qua nó cảm thấy Lãnh Diễm đè Nghiêm Hi như vậy, hai người rất vui mừng? Vậy mình học bọn họ chạy tới đè Lãnh Diễm, bọn họ cũng sẽ vui mừng chứ? Vì vậy, nó sẽ không động.
Lãnh Diễm mặt càng đen hơn, Lần nói chuyện này khiến cho anh hiểu một chuyện, vấn đề này sẽ trở thành đại vấn đề giữa hai người bọn họ. Bây giờ nhìn lại Nghiêm Hi giống như một đứa bé chưa trưởng thành, cô sống chết sợ kết hôn. Nói rõ một chút cảm thấy hôn nhân là một loại trách nhiệm, cô chính là sợ gánh vác trách nhiệm này. Chuyện này chỉ có một nguyên nhân, không duyên không cớ lại sợ chuyện này, nhất định là có nguyên nhân, cô sợ hôn nhân? Không, không phải là sợ hôn nhân, xác thực một điều mà nói, cô sợ trẻ con, cũng chuyện như sinh con sau này.
Anh có nhức đầu, mặc dù nói như vậy nhưng anh cũng không thấy không thích trẻ con. Biết Nghiêm Hi tuổi còn nhỏ, hơn nữa hiện tại anh cũng muốn cùng Nghiêm Hi trải qua cuộc sống hai người. Nhưng hôm nay phát hiện ra vấn đề này, Nghiêm Hi hình như vẫn chưa tính toán đến chuyện kết hôn?
Anh nghĩ, trong lòng không khỏi có lửa giận. Lập tức đứng dậy ôm Nghiêm Hi đi vào phòng ngủ, đóng rầm một tiếng, ôm Nghiêm Hi bổ nhào lên giường.
Một đêm kia, Lãnh Diễm không biết phạm vào tật xấu gì, vừa kích động vừa rống: “Sinh con, sinh con, sinh con.”
Âm thanh kia khiến Nghiêm Hi im lặng, cảm giác khá hơn cũng bị Lãnh Diễm trực tiếp rống cho thành không có. Không hiểu sao người này kiên trì sinh con như vậy?
Gần đây Lý Lệ mang Chu Kỳ đi ra ngoài xã giao, Chu Kỳ rất vui mừng. Bởi vì khi được Lý Lệ mang theo cô sẽ gặp được người trong lòng. Hiện tại Chu Kỳ mỗi lần theo Lý Lệ ra ngoài đều ăn mặc rất đẹp. Sẽ càng có cơ hội chạm mặt Trình Thụy nhiều hơn. Trong lòng cô luôn tâm tâm niệm niệm gặp gỡ Trình Thụy, nhưng mấy ngày rồi cũng không hề gặp qua.
Lý Lệ mặc xong liền đến phòng khách chờ Chu Kỳ. Chu Khải từ trong thư phòng đi ra, thấy Lý Lệ ăn mặc như vậy thoáng sững sờ. Lý Lệ cũng nhìn thấy hắn, cười cười: “Lại muốn ra ngoài? Mấy ngày nay trời chuyển lạnh, chú ý thân thể, ra ngoài nê