Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2514 lượt.

cùng người trong điện thoại cười ha hả: “A, Lili, cha đang họp. (Edit bởi Diễn đàn Lê Quý Đôn).Chuyện vợ chồng son của con và Chu Khải, con phải kiên nhẫn một chút. Dù sao nó cũng là đàn ông, phải để cho nó chút mặt mũi.”
Lý Lệ hiểu, gật đầu: “Vậy được, cha họp xong nhớ gọi lại cho con.”
Lý Thánh Đức đầu dây bên kia nói: “Được.” Nói xong liền cúp, nhìn thuộc hạ trong phòng, cười một cái: “Khuê nữ giận dỗi với con rể, tuổi trẻ bây giờ…” Người trong phòng liền cười theo, lập tức tiếp tục thảo luận vấn đề bị tạm dừng.
Nói xong, ông ta đột nhiên nhớ lại sự kiện kia, thuận miệng hỏi một câu: “Đúng rồi, chuyện giải phóng vùng cần xây dựng, kế hoạch bên kia như thế nào rồi? Chuyện này rất nhiều người biết, phải cẩn thận.”
Có người đáp lại: “Nghe nói bên kia còn thương lượng, bảo đảm, đây chính là cái ghế ngồi béo bở. Đoán chừng bên kia đã tìm được người thích hợp. Cái vấn đề này sơ ý một chút sẽ bị bắt được nhược điểm. Vị trí ngồi không dễ.”
Lý Thánh Đức liền cười: “Đúng vậy, nhưng chúng ta cũng cần có vị trí này, mọi người xem một chút đi.” Đưa tài liệu trong tay truyền cho đám thuộc hạ. Bọn họ nhìn xong cả đám trợn mắt há mồm. Là người nào, làm sao dám len lén tố cáo tứ đại công ty thuế?
Một chủ nhiệm lâu năm xem xong liền suy tư: “Cục trưởng, chuyện này ông cũng phải xử lý cẩn thận. Bốn vị này không phải người bình thường dễ trêu chọc. Đừng nói cả bốn vị cùng xuất hiện, chỉ một người xuất hiện đã có thể khuấy động thành phố A ngất trời. Người này đồng thời tố cáo cả bốn công ty lớn, đây chính là muốn kinh tế của thành phố A khủng hoảng. Bốn vị vày nếu bị lay động, bên trên cũng không tha cho chúng ta. Nên xử lý cẩn thận.”
Lý Thánh Đức gật đầu một cái: “Đúng vậy, cho nên tôi nói vị trí này không dễ ngồi mà.” Nói xong cẩn thận thu hồi tài liệu.
Tất cả nhìn nhau, có chút không hiểu ý của ông ta. Đây là nói như thế nào, cũng không hiểu ông ta với bốn vị kia có quan hệ gì. Lần trước thọ yến của Nghiêm lão có không ít người, mặc dù không thấy Lý Thánh Đức nhưng lại có Lý Lệ, Lý Lệ là con gái của Lý Thánh Đức. Mặc dù Lý Lệ hôm đó xuất hiện không có tốt đẹp gì. Nhưng ngẫm lại buổi tối đó vị tiểu thư này bị bêu xấu nhưng vẫn là có liên quan với tập đoàn R&D. Tổng tài R&D vừa mới lộ mặt liền bị theo dõi……
Mọi người không biến sắc tính toán trong lòng, nhất thời không biết quan hệ kia là gì, vẫn là yên lặng theo dõi diễn biến thì tốt hơn.
Bên này mở cuộc họp, bên kia Lãnh Diễm nhận được tin. Tố giác trốn thuế?
Lãnh Diễm nhìn bút trong tay, khóe miệng kéo lên nụ cười, càng có vẻ hứng thú. Nghiêm Hi ngồi chơi trên sô pha liền hỏi: “Anh cười cái gì?”
Lãnh Diễm chớp mắt một cái với Nghiêm Hi, thần bí hề hề nói: “Em đoán đi!”
Nghiêm Hi ném tài liệu trong tay, tiếp tục ôm máy vi tính của mình.
Cô không có hứng thú đoán. Lãnh Diễm thấy thái độ của cô, đi tới: “Em đoán đi nha.”
Nghiêm Hi chu mỏ, đối với chấp nhất của anh khinh thường: “Không đoán, không có ý nghĩa.”
Lãnh Diễm liền buông tay, bày tỏ mình rất vô tội. Mắt lanh lợi nhìn Nghiêm Hi. Nghiêm Hi vừa ngẩng đầu, anh liền nhếch miệng cười một tiếng. Đôi mắt hẹp dài con lên, lấp lánh như sao trên trời, tỏa sáng lấp lánh, rất chói mắt.
Nghiêm Hi không nhìn nổi, đầu hàng, để laptop xuống: “Được rồi được rồi, em đoán không ra. Anh nói đi.”
Hứng thú của Lãnh Diễm đã được khơi dậy, cọ vào người Nghiêm Hi làm nũng: “Em đoán thử đi. Không đoán làm sao biết mình không đoán được. Không chừng em thông minh vừa đoán liền trúng thì sao?”
Mắt Nghiêm Hi đảo quanh một vòng, rồi lại nhìn lên trần nhà: “Ý của anh chính là nếu em đoán không đúng, vậy chính là em ngu ngốc đúng không?” Âm thanh của Nghiêm Hi dần dần lớn lên, kéo dài, cong vút.
Lãnh Diễm ôm cô cười hắc hắc: “Anh không nói như vậy. Tiểu tức phụ nhà anh thông minh như vậy, em không nói anh là sao biết được em thông minh hay ngu ngốc. Nói không chừng em là người thông minh, ngộ nhỡ anh nói sai thì sao.”
Nghiêm Hi vuốt tay: “Thích nói, không thích thì kéo xuống. Em còn không hiểu sao.” Nói xong cũng ngồi xuống sô pha, ôm laptop bắt đầu xem phim.
Lãnh Diễm nhìn thật lâu, rốt cuộc cũng không nhịn được: “Được rồi, được rồi, anh nói, cá đã cắn câu.”
Nghiêm Hi nghe, liếc mắt nhìn anh: “Thế nào? Tới tìm anh gây phiền toái?”
Lãnh Diễm cười cười, cười đặc biệt đáng ăn đòn. Ngồi xuống liền đưa tay nâng cô lên, tựa vào trong ngực anh. Ngồi ở trên đùi anh, ngón tay anh gõ lên laptop, xem phim chăm chú. Nghiêm Hi không hiểu: “Anh làm gì vậy?”
Lãnh Diễm phớt tỉnh nhìn màn hình máy tính, giống như đang nhìn thị trường chứng khoán nghiêm túc xem phim. Nghe được câu hỏi của Nghiêm Hi, anh nói: “Không phải em muốn xem phim ư, chúng ta cùng xem.”
Nghiêm Hi sắp bị anh đùa bất tỉnh, mắt nhìn một vòng, vừa vặn đầu đụng vào cằm của anh, bị đau đến hít khí lạnh. Anh cũng hít khí lạnh theo: “Hắc, tiểu tức phụ, em là đang mưu sát chồng?”
Nghiêm Hi đưa tay vỗ cằm anh, trong miệng lầu bầu: “Cằm anh làm bằng đá hay sao, sao lại cứng như vậy.”
Cuối cùng, cô cũng không hỏi ra ngư


XtGem Forum catalog