Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2388 lượt.
à một lúc nghĩ không ra, anh nghiêm mặt trịnh trọng mở miệng hỏi: “Biết em đang làm gì không?”
Đôi mắt kia sáng lấp lánh, Nghiêm Hi nhìn một chút, chợt có cảm giác giống như mình bị cuốn vào lốc xoáy màu đen sâu không thấy đáy, cả người bị nước bao quanh, trong lòng rối tinh rối mù.
Nghiêm Hi gật đầu một cái, thanh âm hơi rầu rĩ: “Ừm, em hiểu.” Ba tuần này ở trong bệnh viện, Nghiêm Hi quyết định rất nhiều việc, ví dụ như, phóng túng mình, ví dụ như nhà họ Nghiêm ở thành phố A, nên trở về nhận ông ngoại rồi.
Nói một ví dụ nữa, như là, yêu Lãnh Diễm.
Người cô yêu.
Nếu đã yêu, vậy tại sao còn phải kìm nén nữa!
Lãnh Diễm nhìn đôi mắt Nghiêm Hi không chớp mắt, tựa như hiểu được ý tứ bên trong đó, tinh thần kích động, thân thể kích động phủ lên cái miệng nhỏ nhắn của Nghiêm Hi.
Nụ hôn của anh so với việc hôn loạn của Nghiêm Hi thì tương đối thành thạo hơn, vừa dịu dàng vừa lưu luyến, vừa vỗ về vừa cắn mút.
Nghiêm Hi đột nhiên cũng không hài lòng muốn trốn về phía sau, nhưng Lãnh Diễm không cho phép, một tay anh giữ eo cô, một tay giữ cổ của cô, miệng không ngừng mút lấy mật ngọt trong miệng cô, một khắc cũng không buông ra.
Tay Nghiêm Hi chống lên ngực của anh, rời khỏi bờ môi của anh, đứt quãng tố cáo: “Kỹ thuật hôn của anh tốt như vậy, anh tìm ai cùng luyện tập hả?” Ánh mắt đầy uất ức a!
Lãnh Diễm nhìn vẻ mặt uất ức của cô, hệt như bắt được ông xã có người khác ở ngoài, Lãnh Diễm không nhịn được liền phì cười, giọng rất vui vẻ, khẽ nhéo chóp mũi của cô thì thầm: “Bà xã, thật là chua nha, sao rồi, em ghen sao?”
Nghiêm Hi quệt miệng không nói lời nào.
Tâm trạng của Lãnh Diễm tốt hơn, “Em và Chu Khải yêu nhau hai năm anh đều không nói gì đấy.” Ý tứ cũng rất rõ ràng, bên cạnh em tối thiểu còn xuất hiện một người đàn ông, mà anh thì sao, nhiều năm như vậy vẫn vì em thủ thân như ngọc.
Nghiêm Hi lập tức ngượng ngùng đỏ mặt, suy nghĩ một chút, nhưng là….
Cô dụi đầu vào trong ngực Lãnh Diễm, giọng buồn buồn: “Nhưng bọn em không có gì cả, một cái hôn cũng không có.”
Cô và Chu Khải là người yêu thì không phải Chu Khải không nghĩ tới, nhưng mà chỉ cầm tay thôi mà cũng phải đến mấy tháng Nghiêm Hi mới có thể không cảm thấy kỳ cục, chứ đừng nói đến hôn môi, khi đó, đầu Chu Khải còn chưa cúi xuống, Nghiêm Hi đã sợ đến mức chạy đi thật xa rồi!
Lãnh Diễm nghe vậy cả người liền cứng đờ, rồi sau đó mừng rỡ nâng cằm của cô lên, giọng nhẹ nhàng dụ dỗ: “Ngoan, thật sự là không có?”
Nghiêm Hi trợn mắt lườm anh một cái, phồng má nói: “Không có, bọn em đã hôn qua vô số lần.”
Lãnh Diễm đột nhiên cười ha ha, khóe miệng cong lên cũng đến mang tai rồi, thừa dịp Nghiêm Hi còn thở phì phò không chú ý, vô số những nụ hôn chằng chịt rơi xuống, tựa như có ý đồ khiến cô vì hôn mà hít thở không thông.
Kỹ thuật hôn của anh đều là tự học thành tài, thâm tâm anh vẫn luôn hướng về cô mèo nhỏ ở thành phố G xa xôi, khi còn ở thành phố A anh đột nhiên cảm thấy những cô gái khác bên cạnh cũng chẳng khác gì đàn ông cả.
Trong lúc ra ngoài xã giao, dĩ nhiên không thiếu những cô gái muốn được anh ôm ấp, yêu thương, nhưng khi những cô gái đó đến gần anh, trong lòng anh chỉ cảm thấy ghê tởm, trên người không nhịn được nổi đầy ra gà.
Còn nữa, với một người đàn ông có khuynh hướng giới tính bình thường, khi có một người đàn ông khác đến quyến rũ anh, anh có thể không cảm thấy ghê tởm được sao?
Lãnh Diễm cảm thấy, mình trúng độc, bên cạnh anh chỉ có thể là Nghiêm Hi, những người khác tuyệt đối không được.
“Bà xã, thành thật khai báo, em không phải là phù thủy chứ, hạ độc anh?”
Nghiêm Hi không hiểu, định mở miệng phản khác, làm sao lại không mở miệng được, vì, vừa định mở miệng nói liền bị Lãnh Diễm cường thế hôn đến chân mềm nhũn.
Nụ hôn dần dần di chuyển xuống, đi tới chiếc cổ trắng ngần non nớt của Nghiêm Hi, nhẹ nhàng cắn một miếng, hương vị đặc biệt của cô dần dần xong vào trái tim, Lãnh Diễm kích động nhắm hai mắt lại, nụ hôn không còn dịu dàng nữa.
Lãnh Diễm hôn chiếc cổ mềm mại, trái tim dâng lên một cảm giác thỏa mãn, anh yêu chết mùi vị ở cổ của Nghiêm Hi.
Khi quần áo đã bị cởi hết, Nghiêm Hi thẹn thùng xấu hố, chỉ có thể nhắm mắt lại không nhìn anh, ban đầu chủ động bị anh cuồng dã chiếm thượng phong, Nghiêm Hi chỉ có cảm giác mình giống như vừa ra vào thế giới huyền ảo.
Dáng vẻ mê mê man man của cô khiến Lãnh Diễm yêu thích, quyến luyến không thôi, không thể rời khỏi người cô.
Khi đau đớn lan ra toàn thân, thật sự không nhịn được Nghiêm Hi há miệng cắn bả vai Lãnh Diễm, ngược lại, Lãnh Diễm lại vui thích khẽ cười.
Anh cười, rốt cuộc, tinh thần và thể xác có cơ hội cùng hòa hợp, rốt cuộc có thể cùng với cô hai người hợp làm một, vĩnh viễn không chia cách.
Lần đầu tiên, Lãnh Diễm làm rất dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến Nghiêm Hi cảm thấy người này đột nhiên đổi tính.
Hay là nói, người đàn ông này ở trên giường chính là dáng vẻ thong thả ung dung như vậy, dịu dàng cẩn thận như vậy?
Về sau, cô biết mình sai rồi, thật sự rất thái quá, sự thật chứng minh, cầm