pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.

thú họ Lãnh không thể nửa khắc hay một khắc mà thay đổi được, anh bất luận là nơi nào cũng có thể phát huy thú tính của mình đến vô cùng tinh tế.
Khi Nghiêm Hi cho rằng đã là lúc kết thúc rồi, anh đột nhiên lại biến thành người đã bị đói mấy ngày, tiến sâu thật sâu vào trong nơi non mềm của cô, không ngừng luật động, Nghiêm Hi rên rỉ đến khàn giọng, anh không còn dịu dàng như lúc đầu, cô chỉ có thể mềm giọng cầu xin: “Em mệt rồi...” Giọng mềm mại nghe rất êm tai, Lãnh Diễm nghe xong trái tim cũng mềm nhũn như nước.
Tay Lãnh Diễm dùng sức nắm chặt eo của cô, cứ như vậy dừng lại, Nghiêm Hi thở phào một cái, đôi mắt phiếm tình khẽ mở ra nhìn người nằm phía trên cô, thanh âm uất ức “Sao anh lại như vậy.”
Giống như Man Thú, gắt gao không buông tay.
Lãnh Diễm cảm giác mình còn rất cuồng nhiệt, nhìn Nghiêm Hi chu cái miệng nhỏ nhắn, đột nhiên anh lại muốn nữa, nhưng mà vừa nghĩ tới, việc quan trọng nhất, có thể sẽ làm cô bị thương.
Do dự một hồi, trên trán liền nổi gân xanh do kìm nén dục vọng, trái tim nhảy loạn, sau đó Nghiêm Hi chỉ cảm thấy vật kia dưới thân lại cương nóng như lửa, lập tức cầu xin tha thứ.
. . . . . .
Cũng không biết Lý Lệ đã xảy ra chuyện gì mà gần đây vẫn ở lại bệnh viện không xuất viện, mọi người trong nhà họ Chu cũng không rõ, nhưng bác sĩ nói, bệnh nhân rơi xuống nước sanh non, thân thể lúc đầu đã không được tốt lại bị rơi xuống nước, càng khó hồi phục hơn, vẫn cho rằng tuy bệnh nhân đã khỏe lại, nhưng vẫn nên ở lại bệnh viện quan sát thêm một thời gian nữa thì tốt hơn.
Người nhà họ Chu cũng không nói gì nữa, không thể không nói, Chu Kỳ rất để ý đến cổ họng của mình, bình thường nhìn thấy cô đều là đang ầm ầm ĩ ĩ, nhưng thời khắc quan trọng nhất lại chịu vào bếp nấu canh, mùi vị còn không tệ.
Lý Lệ uống canh gà Chu Kỳ nấu, khóe miệng nâng lên nụ cười ôn nhu, ngẩng đầu nhìn Chu Kỳ: “Không ngờ, tài nghệ của Kỳ Kỳ lại tốt như vậy, canh rất ngon, cảm ơn em.”
Chu Kỳ không chỉ biết nấu ăn, tay nghề còn rất tốt, nhưng trong nhà đã có người giúp việc làm, cộng thêm cô muốn giảm cân, không thể ăn quá nhiều, cho nên cũng lười phải nấu.
Trên thực tế, đối với ăn uống cô rất kén chọn, căn bản không có ai có thể thỏa mãn được khẩu vị cô, chỉ có thể tự mình học nấu, khoan hãy nói, Chu Kỳ, bình thường đều rất ngang ngược, chua ngoa nhưng nấu ăn chính là thiên phú của cô ấy.
Chu Kỳ tùy ý phất tay một cái: “Aiz, này có là gì, bác sĩ nói rồi, chị còn yếu, phải bồi bổ cho tốt, em không yên tâm để người giúp việc nấu, cho nên tự mình nấu canh cho chị, mùi vị chắc là cũng được đi.”
Lý Lệ mềm mại mỉm cười: “Ừ, uống rất ngon, cảm ơn em.”
Chu Kỳ tùy tiện cười một cái, chợt nhớ ra điều gì, trong đôi mắt liền tràn ngập tức giận, “Chị không biết, mới vừa rồi em thấy Nghiêm Hi cùng mấy người đàn ông kia rồi, bọn họ ở trong đại sảnh của bệnh viện không biết đang bàn bạc chuyện gì, Nghiêm Hi khỏe như vậy nằm viện ba tuần rồi vẫn chưa chịu đi, mặt dày ở lại nơi này, chẳng lẽ cô ta vẫn muốn nhân cơ hội nào đó tìm gặp anh của em sao?”
Lý Lệ nghe vậy dừng động tác uống canh lại, ngẩng đầu nhìn Chu Ky, không tin tưởng hỏi lại: “Em nói là….Nghiêm Hi vẫn chưa xuất viện?”
Chu Kỳ giận dữ gật đầu, trong mắt lóe lên những tia lửa khó kìm nén.
Lý Lệ đặt bình giữ nhiệt trong tay xuống, ánh mắt lập tức trở nên ảm đạm không thấy ánh sáng, khóe miệng thoáng hiện lên nét tự giễu, thâm âm ép xuống thật thấp: “Kỳ Kỳ, chị biết, lúc đầu cùng Chu Khải ở chung một chỗ là phản bội Nghiêm Hi, dù sao cô ấy cũng là bạn tốt của chị, lẽ ra, chị thật sự không nên làm như vậy, nhưng chị, chị không thể khống chế được chính mình.” Nói xong cúi đầu, trong mắt mơ hồ đã giăng một màn sương mỏng.
Không để ý đến gương mặt tức giận của Chu Kỳ, tiếp tục nói: “Chị cũng biết, Chu Khải không yêu chị, nhưng anh ấy có thể đồng ý kết hôn với chị, như vậy không phải đã nói lên rằng, trong lòng anh ấy vẫn có một vị trí cho chị.”
Trên mặt Chu Kỳ liền lộ ra vẻ thương cảm, tiến lên an ủi Lý Lệ: “Chị dâu đừng như vậy, em tin, anh của em nhất định sẽ đối xử tốt với chị, yêu chị, sẽ sớm quên mất Nghiêm Hi là ai.”
Trong mắt Lý Lệ vốn ảm đạm đột nhiên ửng lên tia khôn khéo nhưng lại biến mất trong nháy mắt, vẻ mặt càng thêm khổ sở và tự trách: “Không, Kỳ Kỳ, chị cũng từng nghĩ như vậy, nhưng em xem hiện tại, hình như Nghiêm Hi rất không cam tâm, thỉnh thoảng lại mượn cơ hội xuất hiện trước mặt Khải, chị không biết cô ấy làm thế nào, làm thế nào mà lại có nhiều lý do như vậy có thể khiến Khải chủ động đi tìm cô ấy, mỗi lần nhìn thấy cô ấy, vẻ mặt của cô ấy giống như hận không thể khiến chị và Khải cùng biến mất khỏi thế giới này vậy.
Nếu, nếu cô ấy không muốn nhìn thấy chị và Khải như vậy thì đừng can thiệp vào cuộc sống của chị và Khải, như vậy không phải tốt rồi sao, nhưng tại sao……” Nói đến chỗ này, một chút sương mù nơi hốc mắt đột nhiên chảy xuống thành giọt lệ, Lý Lệ đưa tay gắt gao nắm chặt trái tim, hình như, nơi đó rất đau, rất đau…vậy.
Vẻ mặt của cô khiến người ta phải động lòng, Chu Kỳ nhìn mà hoảng