Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Tác giả: An Tri Hiểu

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342128

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2128 lượt.

ẹ nhàng bế bổng cô lên đi về phía công viên.
Trình An Nhã cảm thấy có chút ngượng ngùng, ngoài Diệp Sâm ra đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc thân mật với người đàn ông khác như vậy, cảm giác này, có chút…không thoải mái.
Đặc biệt là ánh mắt của người đàn ông đẹp này, mang một nụ cười đặc biệt dịu dàng, rơi trên gương mặt cô.
Tim, khẽ đập nhanh.
Gần đây cô rất đào hoa chăng?
“Cô này, cô thật xinh đẹp.”
“Cảm ơn.” Trình An Nhã thầm nghĩ, đây chẳng phải là cách thức bắt chuyện thường gặp nhất sao?
Bối rối, ảo giác, ảo giác.
Trình An Nhã chống nạng ngồi trên băng ghế công viên, cô lễ phép cảm ơn, người đàn ông chỉ mỉm cười, dưới ánh hoàng hôn, ánh mắt càng thêm u uất.
Cô ngoảnh đầu, nhìn anh ta một cái, anh ta liền nỏ nụ cười mê hồn, đôi mắt xanh phỉ thúy chỉ toàn là nét thâm trầm mà cô không thể hiểu, ánh mắt nhìn Trình An Nhã dường như cô là duy nhất của anh ta vậy.
Rất sâu đậm, rất chăm chú.
Trình An Nhã rất… kinh ngạc, bọn họ bèo nước gặp nhau, tại sao ánh mắt anh ta nhìn cô lại như đã quen mười mấy năm rồi vậy?
Anh ta, không đi sao?
“Ông là người Italia à?” Trình An Nhã hỏi, cả hai người đều không nói gì cả, bị anh ta nhìn chăm chú như vậy, cô nổi hết cả da gai ốc, lại không thể đuổi anh ta đi, Trình An Nhã chỉ đành kiếm chuyện để nói.
Anh ta gật đầu, “Đúng vậy, sao cô biết?”
“Đàn ông Italia đặc biệt đẹp trai.”
Thực ra cô chỉ là đoán bừa, không ngờ lại đoán đúng, Trình An Nhã toát mồ hôi, hôm nay số cô đỏ chăng?
Không biết đi mua xổ số có trúng giải hay không nữa.
“Cảm ơn.” Anh ta cười nói, giọng nói rất dịu dàng, , ánh mắt vẫn chăm chú nhìn cô.
Trình An Nhã cảm thấy ngượng ngùng, “Anh à, rất cảm ơn sự giúp đỡ của anh, tôi đã không sao rồi, vậy thì…không làm mất thời gian của anh nữa.”
Ánh mắt anh ta hơi tối lại, không nói gì.
Cô kinh ngạc.
“Cô và bạn gái tôi rất giống nhau.” Một hồi lâu, người đàn ông mới nhẹ nhàng lên tiếng, tiếng thở dài tan vào trong ánh hoàng hôn, trên người toát ra một thứ bi thương khó nói.
“Bạn gái?” Cô hơi sững người.
“Đúng vậy.” Người đàn ông rút từ trong người ra một chiếc ví da, mở ra lấy cho cô một tấm ảnh, cô há hốc miệng, không thể tin được, người con gái trong ảnh giống cô như tạc.
“Rất giống phải không?”
Cô gật đầu, đích thực là quá giống.
“Cô ấy đâu?”
“Không còn nữa.” Người đàn ông giọng nói đau khổ.
Cô sững người, hóa ra là như vậy, thảo nào anh ta cứ nhìn cô như vậy, hóa ra cô đã hiểu nhầm rồi.
Hai người nhất thời không biết nói gì, cô nhìn ánh hoàng hôn, anh ta nhìn tấm hình trong ví da, cô ngoảnh đầu, tấm hình đã khá cũ rồi, người con gái trong tấm hình cười rất tươi, gương mặt có vẻ dịu dàng mà cô không có.
Anh ta chậm rãi gấp ví vào.
“Tôi có thể theo đuổi cô không?” Anh ta đột nhiên hỏi.
Cô sững sờ, như bị sét đánh ngang tai, “Tiên sinh, tôi có bạn trai rồi.”
“Tôi biết, nhưng cô chưa kết hôn, không phải sao?”
Anh ta biết? Anh ta làm thế nào mà biết được?
Cô nghi hoặc, tạm thời bỏ qua vấn đề này, cười nói: “Anh à, anh muốn theo đuổi tôi chỉ vì tôi rất giống bạn gái của anh, anh muốn tìm một người thay thế, chứ không phải vì yêu tôi. Anh nhất định sẽ gặp được người anh thích.”
“Tôi muốn có cô.” Người đàn ông thẳng thắn nói, nhìn cô đăm đăm, đôi mắt xanh phỉ thúy có chút điên cuồng và nhung nhớ.
“Tôi từ chối.” Trình An Nhã quả quyết nói, “Quên không nói với anh, tôi đã có một đứa con trai.”
Trước đây các chàng trai theo đuổi cô, chỉ cần cô nói như vậy là nhất định có tác dụng, các anh chàng vài giây trước còn đối với cô tình cảm sâu đậm, một giây sau lập tức giận dữ mắng cô lừa gạt tình cảm của họ, lập tức chuồn lẹ.
Ai ngờ, anh ta chỉ mỉm cười, “Tôi không bận tâm.”
“… Tôi nghĩ ba của con trai tôi sẽ bận tâm.”
Anh ta còn định nói gì, vừa hay điện thoại của Trình An Nhã vang lên, cô mở túi tìm điện thoại, là Ninh Ninh gọi đến, cô thầm nghĩ, con trai quả nhiên là thiêng, điện thoại rất đúng lúc.
Hóa ra Diệp tam thiếu nói với cậu là cô không có chìa khóa, Ninh Ninh liền về sớm tìm cô, sau khi bảo con trai cô đang ở công viên chờ cậu xong, Trình An Nhã tắt máy.
“Hôm nay cảm ơn sự giúp đỡ của anh. Bye bye.”
“Tôi đi cùng cô.”
Trình An Nhã không nói gì, chậm rãi chống gậy cà nhắc đi ra khỏi công viên.
Ninh Ninh xách hai túi rau quả, gương mặt tươi cười tao nhã, đột nhiên sầm lại…
Đôi mắt to lập tức nheo lại đầy nguy hiểm, Louis?
Rất nhanh, cậu lại làm như không có gì xảy ra, mỉm cười.
“Mami, bạn của mami à?”
“Không phải, vừa nãy mami bị ngã, cũng may có chú ấy giúp đỡ.”
Ninh Ninh nở nụ cười, giống hệt quyển sách lễ nghi quốc tế biết đi, lễ phép khỏi phải nói, “Cảm ơn chú, vậy chúng ta đi thôi.”
Anh ta gật đầu mỉm cười, Trình An Nhã chào tạm biệt, cùng với Ninh Ninh đi về.
“Mami, sao mami lại ở cùng một chỗ với ông ta?” Sau khi bước vào thang máy, Ninh Ninh cất đi nụ cười, “Mami có biết ông ta là ai không?”
Trình An Nhã lắc đầu.
“Louis, ông trùm đảng mafia ở Italia.”
Trình An Nhã há hốc miệng…. Lần gặp gỡ này củ