Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342125
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2125 lượt.
ậy, tại sao mấy năm nay lại giao dịch với anh ta?”
“Trên lĩnh vực buôn lậu kim cương và vũ khí, hắn ta rất thành thạo, đường dây an toàn, hơn nữa bảo mật rất kín đáo, không thể xảy ra chuyện gì.” Diệp tam thiếu sắc mặt âm u, dù sao mới đầu anh cũng dựa vào trung gian gia nhập thị trường này, mà đường dây của MBS xây dựng cũng là của gia tộc Louis, mối làm ăn này từ khi bắt đầu đã bắt buộc phải tiếp tục, ai cũng không thoát khỏi mối quan hệ này.
Anh biết Louis và Diệp lão gia có liên hệ là chuyện từ năm ngoái, lúc này đột nhiên rút ra sẽ khiến người ta nghi ngờ, anh liền dứt khoát tương kế tự kế.
Ai ngờ gã này gặp may, chó ngáp phải ruồi, quét sạch thế lực mafia ở Italia, còn ép Long môn bất đắc dĩ phải rời khỏi phạm vi thế lực của Mafia.
Trong trận giao dịch về đấu tranh quyền lực này, anh ủng hộ Ruth, âm thầm xây quan hệ cho y, đập tan không ít nhân lực vật lực. Kết quả phí công vô ích, điều này khiến Diệp tam thiếu rất không thoải mái.
Lần này anh ta đến thành phố A, mục đích rõ ràng không đơn thuần.
“Daddy, lần trước chẳng phải con đã nhắc nhở daddy rồi sao, lần sau daddy muốn chơi thì tìm Sở Li ấy, anh ta sẽ đảm bảo cho daddy.” Ninh Ninh giơ con dao trong tay lên, dáng vẻ nếu như là nếu Sở Li dám ức hiếp daddy của cậu, cậu sẽ chém anh ta ra không bằng.
Ánh mắt thâm trầm của Diệp tam thiếu thoáng qua một nét cười, anh cười mắng: “Thôi đi ông tướng, lão tử lại kiếm tiền của con trai, con bảo bộ mặt này của ba để đâu đây?”
Trình An Nhã, “…”
Ninh Ninh, “…”
Diệp tam thiếu, anh có nhất thiết phải thẳng thắn thế không?
Daddy, thực ra con cũng không phật ý mà.
“Louis có phải rất đẹp trai không?” Diệp tam thiếu đột nhiên hỏi Trình An Nhã, Trình An Nhã đột nhiên cảm thấy trong phòng nổi trận gió độc
Cô, “…”
“Em dám nói em nhìn Louis mà không trầm trồ không?”
“Sao anh biết?” Trình An Nhã buột miệng hỏi, nói xong chỉ hận không tự cắn lưỡi mình cho rồi, đúng là không khảo mà xưng.
“Chết tiệt, anh biết anh biết ngay em sẽ thế mà.” Đôi mắt Diệp tam thiếu vừa đen vừa sáng, lấp lánh ánh lửa. Trình An Nhã trông mặt mà bắt hình dong, đã không phải là điều gì bí mật, anh bất giác hoài nghi bảy năm trước, bọn họ yêu nhau phải chăng chính là vì gương mặt tinh xảo này.
Trình An Nhã cảm thấy rất vô tôi, cô chẳng làm gì cả.
Phụ nữ trên đường nhìn thấy trai đẹp liếc nhìn vài cái là chuyện bình thường, Diệp tam thiếu anh dù sao cũng không thể bóc lột nhân quyền của tôi chứ?
“Diệp tam thiếu, anh lạc đề rồi, trọng tâm bây giờ là Louis, không phải em, anh đừng lẫn lộn thứ tự chứ.” Trình An Nhã mỉm cười nói, cô có chút không biết nói gì, máu ghen của anh chàng này thật là…khủng khiếp.
“Kết hôn…” Diệp tam thiếu lần đầu tiên đưa ra yêu cầu, anh cảm thấy có nguy cơ, kết hôn là trói chặt luôn, ai còn dám tán tỉnh cô đều biến sang một bên hết, tránh việc có người quang mình chính đại khiêu khích mà anh còn không có cớ để phản kích.
Không được.
Tranh thủ, vồ lấy nuốt chửng, kết hôn là khá an toàn.
“Ngoan, anh đi siêu thị mua cái gối.” Trình An Nhã mát mẻ nói, nằm mơ còn nhanh hơn, ác bá như vậy mà muốn cô lấy, Diệp tam thiếu, anh cầu hôn cũng dễ dàng quá.
Diệp tam thiếu lạnh lùng trợn mắt nhìn cô, âm mưu dùng trường khí chèn ép cô.
Trình An Nhã không chịu thua kém trợn mắt nhìn lại.
Thoáng chốc trong không gian hoa lửa tứ tán, Diệp tam thiếu cảm thấy thất bại, sầm mắt, ánh mắt trầm lại: “Rốt cục phải lam sao mới chịu lấy anh?”
“Thái độ cầu hôn của anh không tốt!” Trình An Nhã nhẹ nhàng nhắc nhở: “Anh có thấy ai cầu hôn mà lại như ăn thịt người ta như anh không?”
“Em muốn thái độ gì?” Diệp tam thiếu nhẫn nại hỏi.
“Bét nhất cũng phải bữa tối với ánh nến, 9999 đóa hồng, thêm vào quỳ xuống cầu hôn chứ.”
“Em đi siêu thị mua cái gối đi.”
“Ồ, vậy chúng ta cùng đi mua.” Trình An Nhã chậm rãi trả lời, cô không hiểu, bọn họ rõ ràng đang nói chuyện về Louis, tại sao lại chuyển sang chủ đề kết hôn chứ?
Lạc đề rồi.
Đúng vào lúc này, tiếng chuông cửa vang lên, cục cưng Ninh Ninh đang nấu nướng không rảnh ra mở. Diệp tam thiếu hùng hổ đứng trợn mắt với cô, không chịu nhấc gót ra mở cửa, Trình An Nhã lấy quyển tạp chí đập anh, ra lệnh bằng giọng điệu của nữ vương: “Đi mở cửa.”
Diệp tam thiếu không mấy tình nguyện đứng dậy, vừa mở cửa, đập vào mắt là một bó hoa hồng vô cùng rực rỡ đẹp mắt.
“Xin hỏi, cô Trình…”
Sầm.
Phản ứng đầu tiên của Diệp tam thiếu là đóng sầm cửa lại, chặn đứng bó hoa hồng nhức mắt và cả tạp âm bên ngoài cửa.
Trong lòng lửa ghen bừng bừng.
Kẻ nào không có mắt tặng cho cô bó hồng to như vậy?
Cô nàng này gần đây số đào hoa hưng thịnh chăng?
Chết tiệt.
Ngắt bông hoa loa kèn trong công viên tặng tốt biết bao nhiêu.
Vừa đỡ tốn tiền vừa đỡ tốn công.
Cô ra mở cửa, dưới ánh mắt kinh ngạc của nhân viên chuyển phát nhanh, ký tên của mình, nhận bó hoa hồng rực rỡ kia.
Anh hỏi bằng giọng kỳ quái: “Là ai tặng? người anh dịu dàng chân tình của em à?”
Mùi ghen tuông này đến Ninh Ninh ở trong bếp cũng cảm nhận được.